Nhà Rông đi đâu?

Gửi bác Hai Còm:
Ít lâu nay tôi cứ tưởng chỉ một mình làng tôi không còn nhà rông. Nhưng khi đọc cái chữ trên báo mới biết hóa ra không phải một mình làng tôi mà trong số 600 làng của tỉnh Kon Tum thì có đến 309 làng cũng mất nhà rông như vậy. Thế thì không biết những cái nhà rông ấy đi đâu nhỉ?
Một người dân Tây Nguyên
Gửi bác…
Bác… không xưng tên thành thử Hai tôi cũng khó xưng hô quá.
Còn câu hỏi của bác, hôm nào bác quá bộ về thủ đô thì sẽ biết ngay, cứ gọi là nhan nhản những nhà lá: nào quán lá, nhà hàng lá, rồi cả vũ trường mái lá vừa mới bén lửa gần đây. Trong lúc Tây Nguyên các bác tôn hóa, bê tông hóa thì thành thị lại mái lá hóa. Sự đời cứ tít mù nó lại vòng quanh thế đấy.
Tiện đây cũng nói nhỏ với bác rằng, người ta nhiều khi chết vì những cái “cứ tưởng” như thế. Ai cũng tưởng chỉ mình mình bốc một nắm xi măng thì bõ bèn gì nhưng cả trăm người bốc một trăm nắm thì cối vữa chỉ còn là đống cát. Ai cũng tưởng cái khối ngân sách to tướng, mình xả xẻo một chút có làm sao nhưng một trăm ông tham nhũng thì đến núi cũng lở…
Còn điều này nói riêng bác biết thôi: Cứ cái đà giảm theo cấp số… chia này thì chỉ dâm năm nữa là số nhà rông ở tỉnh bác chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà phàm cái gì hiếm ắt là quý. Vậy nên bây giờ bác về dựng ngay một cái nhà rông ở góc vườn, biết đâu mấy năm nữa lại chả xin được cái bằng xếp hạng di tích… Lúc ấy khách đến tham quan ùn ùn, bác chỉ còn ngồi nhà hốt bạc. Nhưng bác phải nhớ đừng nói với ai đấy nhé.
Hai Còm
TB: nhưng mà đến lúc ấy bác đừng quên Hai này. Nhớ gọi nhau lên thăm nhà rông miễn phí với.
Bà Rịa – Vũng Tàu: đã tổ chức thông xe tuyến đường Mỹ Xuân – Xuân Sơn qua 3 huyện Tân Thành – Châu Đức và Xuyên Mộc. Đây là tuyến đường liên huyện quan trọng nhất của tỉnh.
PV – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 27 -1998

Từ 20 – 9 tăng gia vé máy bay

Theo tin từ Tổng công ty hàng không Việt Nam, từ ngày 20 – 9 – 1998 Vietnam Airlines sẽ áp dụng giá cước mới trên tuyến Hà Nội – Thành phố Hồ Chí Minh và ngược lại như sau:
Loại vé hạng Y (Economy): 1.000.000 đồng/ lượt. Khứ hồi tuyến Hà Nội – Thành phố Hồ Chí Minh và ngược lại: 2.000.000 đồng Việt Nam. Đây là giá cước áp dụng với hành khách là công dân Việt Nam. Giá vé các tuyến bay nội địa khác và giá vé cho người nước ngoài sẽ được điều chỉnh và thông báo sau.
Đọc nhanh
Cầu Bình Điền đã lưu thông trở lại từ trưa 7 – 9 – 1998 với yêu cầu xe qua cầu trọng tải tối đa là 18 tấn. Theo quy định xe qua cầu đi từng chiếc một, cách nhau 50 mét, tốc độ 5 km/ giờ.
Ông Nguyễn Thiện Nhân, giám đốc Sở Khoa học – Công nghệ và Mặt trận Thành phố Hồ Chí Minh cho hay, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã cho phép đổ bùn nạo vét từ kênh Nhiêu Lộc xuống huyện Cần Giờ trở lại sau một thời gian tạm ngừng để xem xét mức độ độc hại với môi trường nơi đổ, nhưng chỉ được đổ trong phạm vi 3 ha thí điểm.
Đi Thái Lan sẽ không cần phải xin visa nhập cảnh, đó là tin từ tổng lãnh sự Thái tại Thành phố Hồ Chí Minh thông báo đến người mang hộ chiếu phổ thông. Dự kiến tháng 10 – 1998 Việt Nam và Thái Lan sẽ ký hiệp định miễn visa cho công dân 2 nước mang hộ chiếu phổ thông. Kể từ ngày ký, 30 đến 45 ngày sau hiệp định mói có hiệu lực.
Ủy ban nhân dân Thành phố Đà Nẵng vừa tổ chức lễ khởi công xây dựng công trình cầu bắc qua Sông Hàn dài 456,86 mét có 13 nhịp. Cầu đặt tại vị trí đường Lê Duẩn (Hải Châu) và Ngô Quyền (Sơn Trà), được thi công trong 441 ngày hoàn thành vào 30 – 12 – 1999.
Kinh doanh ô tô tại Việt Nam hiện nay rất ế ẩm. 14 công ty Liên doanh sản xuất ô tô tại Việt Nam với tổng vốn đầu tư 800 triệu USD đều tồn đọng sản phẩm, có nơi đến 50% lượng xe xuất xưởng. Sáu tháng đầu năm mỗi liên doanh lắp ráp ô tô chỉ tiêu thụ bình quân khoảng 200 xe, trong khi đó 6 tháng đầu năm Việt Nam đã cho nhập khẩu 10.592 xe.
PV – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 26 -1998

Hội nghị toàn quốc các doanh nghiệp của đảng

Hội nghị do Ban Tài Chính – Quản trị Trung ương tổ chức trong 2 ngày 8 và 9 – 9 – 1998 tại Hà Nội thành phần gồm các cơ quan và doanh nghiệp của Đảng ở Trung ương và các địa phương, đại diện Bộ Tài Chính, Bộ kế hoạch Đầu tư. Đồng chí Phan Diễn, Ủy viên Bộ chính trị, Trưởng Ban kinh tế Trung ương đã đến dự.
Hội nghị nhận định: 10 năm qua công tác tài chính Đảng nói chung và tổ chức sản xuất kinh doanh xây dựng ngân sách Đảng nói riêng đã có nhiều tiến bộ. Việc thực hiện chỉ thị 12 của Ban Bí thư Trung ương Đảng và chỉ thị 31 của Bộ Chính trị (khóa 8) đã được triển khai rộng khắp, nhiều nhà máy, cơ sở sản xuất được đầu tư chiều sâu, được trang bị công nghệ hiện đại, quản lý tài chính, quản lý doanh nghiệp được nâng lên một bước, hoạt động sản xuất kinh doanh từng bước ổn định và phát triển.
Kết luận hội nghị chỉ rõ: Các chỉ tiêu kinh tế, tài chính chủ yếu như doanh thu, nộp ngân sách Nhà nước, ngân sách Đảng, lợi nhuận thực hiện đã có tăng trưởng hàng năm, nhiều Doanh nghiệp đứng vững trong cơ chế thị trường, đời sống người lao động trong các Doanh nghiệp của Đảng được cải thiện rõ rệt. Công tác tài chính của Đảng thời gian tới tập trung củng cố, sắp xếp lại và phát triển các Doanh nghiệp của Đảng theo hướng sản xuất – kinh doanh đúng pháp luật, có hiệu quả kinh tế cao.
Chính sách nhà ở cho công nhân lao động có thu nhập thấp
(XD) Ngày 8 – 8 – 1998 Công đoàn Xây dựng Việt Nam đã tổ chức hội thảo “tham gia xây dựng chính sách nhà ở cho công nhân lao động có thu nhập thấp” nhằm tìm giải pháp đáp ứng nhu cầu nhà ở cho công nhân lao động có thu nhập thấp. Hiện nay, 1/3 số công nhân lao động trong cả nước đang gặp khó khăn về nhà ở. Giải pháp trước mắt là cần xây dựng ngay một chính sách về nhà ở, đất ở cho công nhân lao động có thu nhập thấp như tập trung xây dựng quỹ nhà cho thuê, bán nhà trả góp với mức giá phù hợp và kéo dài thời gian trả nợ v.v…
N. D – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 26 -1998

Thị xã Tam Điệp cần sớm có quy hoạch tổng thể và chi tiết

Ngày 17 – 12 – 1982, Chính phủ đã có Quyết định xây dựng và phát triển thị trấn Đồng Giao thành thị xã Tam Điệp trực thuộc tỉnh Hà Nam Ninh (cũ). Đây là thị xã miền núi, nằm dọc quốc lộ 1, trung tâm là vị trí thị trấn Đồng Giao cũ (có từ thời thuộc Pháp) giữa một vùng đồi rộng, đẹp.
Thị xã Tam Điệp là trung tâm công nghiệp của tỉnh Ninh Bình (mới) hiện có hai nhà máy gạch lớn (một của tỉnh, một của trung ương); xí nghiệp sản xuất đá 5 (Bộ xây dựng) và Xí nghiệp đá giao thông (Bộ giao thông vận tải); chưa kể hai cơ sở liên doanh Việt – Nhật, Việt – Hàn, Xí nghiệp sản xuất xi măng 207 của Công ty Giao thông 2, một xí nghiệp đông lạnh của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn và một số cơ sở cơ khí, sửa chữa khác.
Ninh Bình cũng chuẩn bị cho việc xây dựng nhà máy xi măng Tam Điệp có công suất 1,4 triệu tấn/ năm. Về kinh tế, với tiềm năng sẵn có Ninh Bình có thể phát triển công nghiệp vật liệu xây dựng (đá, xi măng, cát, sỏi…) quy mô lớn, mở rộng chăn nuôi bò, dê để lấy sữa và thịt xuất khẩu; trồng màu để phát triển chăn nuôi gia súc; gia cầm, trồng cây công nghiệp.
Về danh lam thắng cảnh và di tích văn hóa lịch sử thì có đền Quán Cháo, đền Dâu, theo truyền thuyết, là đền thờ người có công giúp vua Quang Trung đại phá quân Thanh thắng lợi. Hàng năm nhân dân thập phương lui tới hội hè, khấn lễ.
Do địa thế tự nhiên mà thị xã Tam Điệp hình thành dọc theo hai tuyến giao thông xuyên Việt là Quốc lộ 1A và đường sắt Bắc – Nam. Đoạn quốc lộ 1A qua trung tâm thị xã cũng là trục giao thông chính. Toàn bộ các loại phương tiện vận tải thô sơ và cơ giới, hành khách ra bắc, vào Nam, học sinh các trường từ mẫu giáo, lớp 1 đến Phổ thông đều phải qua lại đoạn đường này. Đây là hiện trạng bất hợp lý cho vấn đề an toàn giao thông mà quy hoạch chung cần nghiên cứu.
Các khu dân cư hình thành đến đâu, tạo nên chợ đến đó. Do vậy, suốt chiều dài đoạn quốc lộ 1A qua thị xã đã có 4 chợ tiếng là phân chợ sáng, chợ chiều, nhưng thực ra chợ họp cả ngày ảnh hưởng lớn đến an toàn giao thông và thường xảy ra tai nạn.
Dân cư khi có mảnh đất riêng thì xây dựng nhà ở tùy tiện, rác thải đổ bừa bãi hai bên trục đường phố chính. Hệ thống giao thông nội bộ chủ yếu là những đường cũ nhỏ hẹp, bẩn thỉu làm ảnh hưởng môi trường sinh hoạt.
Đông đảo cán bộ, nhân dân Tam Điệp mong muốn thị xã sớm có quy hoạch tổng thể và quy hoạch chi tiết để bảo đảm cho quá trình xây dựng có quy tắc, nền nếp, tránh phải cải tạo phá đi làm lại, nhất là các công trình kỹ thuật ngầm đường ống, đường dây… góp phần làm cho gương mặt Tam Điệp khang trang, sạch đẹp ngay trong quá trình đô thị hóa, tạo đà cho quá trình phát triển lâu dài.
Nguyễn Văn Thực – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 26 -1998

Bố chiếm nhà, con lĩnh án

Vào khoảng 16 giờ 30 ngày 16 – 7 – 1997 tại nhà số 1 dốc Tam Đa phường Thụy Khê, quận Tây Hồ, Hà Nội đã xảy ra vụ xô xát giữa ông Khuất Như Cương và ông Hoàng Quang Kim. Nguyên nhân dẫn đến việc xô xát trên là do ông Kim đục tường chung giữa nhà số 1 và nhà số 3 để chiếm nhà số 1. Theo ông Kim thì ông Cương đã bán nhà cho ông từ năm 1994, có giấy tờ của ông Cương viết trao tay cho ông.
Song, qua điều tra, ngôi nhà số 1 dốc Tam Đa nguyên là của ông Khuất Anh Trung, em ruột ông Khuất Như Cương hiện sống tại Hà Đông. Gia đình ông Cương cho bà Hoàng Thị Xuyến ở từ năm 1954. Năm 1992, nhiều lần xét xử, cuối cùng gia đình ông Cương phải mua cho gia đình bà Xuyến một căn hộ ở phường Cống Vị để gia đình bà Xuyến dọn về ở và trả nhà cho gia đình ông Cương. Trong lúc gia đình ông Cương và gia đình bà Xuyến đang tranh chấp ngôi nhà số 1 thì ông Kim tìm gặp ông Cương, hứa sẽ giúp đỡ ông lấy lại ngôi nhà. Mặt khác, vì muốn vợ đang làm ăn ở Đức gởi tiền về, ông Kim đã nói với ông Cương viết giấy bán nhà cho ông. Mục đích của ông Kim lúc đó chỉ muốn có giấy bán nhà của ông Cương để có cớ yêu cầu vợ gửi tiền về. Nhưng sau khi có giấy gửi tiền về. Nhưng sau khi có giấy bán nhà của ông Cương, ông Kim đã nảy lòng tham, muốn chiếm đoạt căn nhà số 1. Vậy là đã xảy ra vụ tranh chấp giữa gia đình ông Cương và ông Kim về căn nhà số 1 dốc Tam Đa. Qua nhiều phiên tòa xét xử chưa xong, cuối cùng Công an đến niêm phong nhà số 1, chờ cơ quan pháp luật chưa thiết lập phiên tòa thì xảy ra việc ông Kim đục tường ngăn giữa nhà số 1 và nhà số 3 dốc Tam Đa vào chiều ngày 16 – 7 – 1997. Khi thấy ông Kim đục tường, ông Cương đã ra ngăn lại. Ông Kim tuyên bố: “Hôm nay tao quyết định thi hành bản án tử hình với cả nhà mày”. Thấy ông Kim cầm búa, tay cầm đục xông vào ông Cương. Chị Khuất Xuân Hạnh, con gái ông Khuất Như Cương đã dùng 1/4 viên gạch ném, làm ông Kim bị chảy máu mồm. Hoàng Quang Anh, con trai ông Hoàng Quang Kim từ nhà bạn đi về thấy bố bị ném chảy máu mồm liền xông và đấm, đá chị Hạnh. Chị Khuất Xuân Châm, chị gái chị Hạnh thấy em bị đánh thì lao vào cảng Quang Anh để cứu em. Quang Anh quay lại đánh Châm. Quang Anh dùng cả gạch đập vào trán, đấm, đạp vào người chị Châm. Thấy máu ra nhiều, mọi người đã đưa chị Châm đi cấp cứu. Tại bút lục số 36, tình trạng thương tích của chị Châm như sau: Vùng trán phải có vết xước dài 2 cm. Khoang liên sờn 2 – 3 ấn đau nhẹ. Tỷ lệ thương tật của chị Châm là 11%, chị Hạnh 3%. Không những thế, lợi dụng sự quen biết, ngày 7 – 10 – 1997 Hoàng Quang Anh đã hỏi mượn xe máy trị giá 22 triệu đồng của anh Lê Đức Trung rồi đem bán tiêu xài hết. Khi biết anh Trung làm đơn kiện Quang Anh về tội lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản riêng của công dân, Hoàng Quang Anh đã hỏi mượn xe máy trị giá 22 triệu đồng của anh Lê Đức Trung rồi đem bán tiêu xài hết. Khi biết anh Trung làm đơn kiện Quang Anh về tội lạm dụng tín nhiệm, chiếm đoạt tài sản riêng của công dân, Hoàng Quang Anh đã chuộc lại xe trả cho anh Trung. Song vì chiếc xe máy là tài sản có giá trị lớn nên Hoàng Quang Anh không được miễn truy tố mặc dù anh Trung đã có đơn xin cho Quang Anh.
Ngày 12 – 8 – 1998 Tòa án nhân dân Hà Nội đã xét xử vụ án này và tuyên phạt: Hoàng Quang Anh 12 tháng tù giam về tội gây thương tích cho nhiều người (chị Châm và chị Hạnh); 15 tháng tù giam cho tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản riêng của công dân. Tổng hợp hình phạt Hoàng Quang Anh phải thi hành là 27 tháng tù giam.
Bản án mà Tòa án nhân dân Hà Nội dành cho Hoàng Quang Anh là bài học chung cho những kẻ ngông cuồng, hiếu thắng, coi thường tính mạng người khác mà có hành động côn đồ cần được nêu lên để mọi người rút kinh nghiệm.
Kim Thoa – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 26 -1998

Kiến trúc màu xanh

Cùng với yêu cầu của con người đối với môi trường ngày càng cao, rất nhiều nước bắt đầu coi trọng và nỗ lực phát triển kỹ thuật bảo vệ môi trường và các sản phẩm của nó. Một cao trào xây dựng công trình màu xanh đang được khơi dậy trên toàn cầu.
Khách sạn màu xanh: Nước Mỹ đã xây dựng một loạt khách sạn có “phong cách màu xanh”, vật liệu xây dựng của nó một nửa là nhôm, kính, thép tái sinh. Đồ dùng trong khách sạn hết sức an toàn, sự phong bì, giấy viết thư không có kiềm; xà phòng chế từ dầu thực vật, giường, khăn trải giường, khăn mặt đều không dùng chất sợi hóa học, mà dùng bông hoặc sản phẩm dệt mà trong quá trình trồng trọt không dùng chất sát trùng hóa chất hoặc phân bón hóa chất. Mỗi gian hòng đều có bộ thiết bị phát ra mùi thơm, có thể theo yêu cầu của khách, có thể tỏa ra các mùi thơm của nhựa cây, hoa quả hoặc mùi hoa.
Tòa nhà làm việc màu xanh: Nước Đức đã xây dựng tòa nhà làm việc màu xanh đầu tiên trên thế giới, đó là nơi làm việc hoàn toàn tự cung cấp năng lượng bằng năng lượng mặt trời. Kính trên tòa nhà chô phép ánh nắng mặt trời chiếu vào trong phòng, đồng thời trên lớp kính có lớp vật liệu cách nhiệt trong suốt, có thể ngăn chặn tổn thất nhiệt năng trong phòng. Vào mùa hè, rèm phản xạ có thể phản xạ ánh nắng mặt trời, tránh cho nhiệt đột rong phòng quá cao.
Nhà thể dục màu xanh: Để đón Thế vận hội năm 2000, ở Úc đã thiết kế nhà thể dục màu xanh lần đầu tiên trên thế giới. 90% vật liệu ghế ngồi trong nhà thể dục này là dùng phế liệu, bao gồm vật liệu gỗ, chất dẻo và kim loại. Tất cả các thông báo, lời giới thiệu dán trong nhà thể dục, vé vào đều in bằng giấy tái sinh. Nhà thể dục dùng 100 bộ pin năng lượng mặt trời cấp điện đặt ở trên mái, vì vậy làm giảm ô nhiễm không khí do các nhà máy nhiệt điện tỏa ra.
Mái nhà màu xanh: Hiện nay ở Tokyo của Nhật Bản đang phát triển xây dựng mái nhà màu xanh. Sở Môi trường của Tokyo chỉ rõ: Nếu một nửa mái nhà của Tokyo được sử dụng tăng thêm phủ xanh, thì nhiệt độ cao nhất của mùa hè có thể giảm từ 1 đến 2 độ C. Để biến Tokyo trở thành thành phố màu xanh của thế kỷ 21, nhà đương cục trong quá trình phủ xanh mái nhà, đã dùng nhiều kỹ thuật mới, như đất nhân tạo, hệ thống tưới tự động, thậm chí còn có kỹ thuật trồng trọt mới để khống chế chiều cao của cây và độ sâu của rễ cây.
Đối với bản thân nhan loại và môi trường, mái nhà màu xanh có tác dụng điều tiết và bảo vệ rất rõ ràng.
N. L – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 25 -1998

Năm học mới ở Đắc Lắc và nỗi lo trường lớp

Năm học 1998 – 1999, theo ước tính, toàn tỉnh sẽ có khoảng 550.000 học sinh các cấp, tăng hơn năm học trước 75.000 em. Để bảo đảm đủ phòng cho các em học 2 ca, trong năm học này Đắc Lắc cần xây dựng ít nhất là 850 phòng học mới. Song đã đến ngày khai giảng năm học nhưng khả năng trong tỉnh chỉ có thể tiến hành được 650 phòng.
Những năm trước đa số địa phương trong tỉnh đều hoàn thành và hoàn thành vượt chỉ tiêu xây dựng cơ sở vật chất trường học thì năm học này trong 18 huyện, thành phố của tỉnh, chỉ có 5 đơn vị có khả năng hoàn thành và hoàn thành vượt chỉ tiêu xây dựng trường học thì năm học này trong 18 huyện, thành phố của tỉnh, chỉ có 5 đơn vị có khả năng hoàn thành và hoàn thành vượt chỉ tiêu xây dựng trường học là thành phố Buôn Ma Thuột, huyện Lắc ĐăkR’ lấp, Krông Ana và huyện Krông Búk, 13 huyện còn lại đều không hoàn thành được chỉ tiêu, Đặc biệt một số huyện đạt rất thấp như huyện Buôn Đôn giao xây dựng 30 phòng nhưng chỉ thực hiện được 12 phòng và đến nay mới chỉ xây xong được 6 phòng; Huyện Cư Jút giao 55 phòng chỉ thực hiện được 26 phòng; Huyện CưM’ gar giao 65 phòng, thực hiện 29 phòng; MaĐ’Răk giao 30 phòng, thực hiện 10 phòng; EaSuop giao 19 phòng, thực hiện 9 phòng; EaH’Leo giao 41 phòng nhưng chỉ thực hiện được 17 phòng; Krông Nô giao 30 phòng nhưng thực hiện được 12 phòng… Đây là những huyện vừa trải qua đợt hạn hán nặng nên việc huy động vốn trên địa bàn gặp rất nhiều khó khăn. Đặc biệt ở một số vùng trên địa bàn các huyện: CưM’ gar, CưJút, Krông Bông, Krông Nô, Đăk Nông… dân bị thiệt hại nặng trong đợt hạn hán hoặc bị đói nên hầu như không huy động được sự đóng góp trong dân. Do đó học sinh ở những vùng này thường không những không được ngồi học trong lớp học khang trang mà còn hay phải học ca 3.
Thực hiện, nghị quyết 18/HĐND của Hội đồng nhân dân tỉnh về việc quy định mức thu theo vùng và theo các cấp học, ngành giáo dục đã có sự phân bổ vốn theo các vùng một cách hợp lý như ưu tiên hỗ trợ từ 70 đến 80% tổng số vốn cho các huyện thuộc vùng sâu vùng xa, vùng dân tộc khó khăn. Năm nay tổng nguồn vốn hỗ trợ cho các địa phương trong tỉnh xây dựng co sở vật chất trường học là 9 tỷ đồng, chỉ bằng 25,6% tổng số vốn cần có để đầu tư xây dựng 850 phòng học, tức vào khoảng 35.154 triệu đồng. Như vậy số tiền 26.154 triệu đồng còn lại phải được huy động từ nhiều nguồn. Số tiền này không phải là nhỏ trong khi kinh tế của tỉnh năm nay có nhiều khó khăn. Hơn nữa một vài năm gần đây nhân dân trong tỉnh thường phải đóng góp rất nhiều khoản để xây dựng cơ sở hạ tầng ở địa phương. Do đó đã ảnh hưởng lớn đến việc huy động vốn trong dân và các thành phần kinh tế cho việc xây dựng cơ sở vật chất trường học. Một số huyện như CưM’ gar, Krông Pách là những huyện được xếp vào diện thuận lợi nên chỉ nhận được nguồn vốn hỗ trợ từ 15 đến 22% nhưng năm nay hai huyện này lại là vùng trọng điểm bị hạn hán hoành hành, diện tích lúa và cà phê bị mất trắng nhiều nhất tỉnh nên rất khó khăn về kinh tế. Huyện CưM’ gar trong năm học 98 – 99 này cần phải có 2730 triệu đồng để xây dựng 65 phòng học nhưng tỉnh chỉ hỗ trợ được 600 triệu đồng. Với mức 42 triệu đồng một phòng học thì số tiền hỗ trợ trên chỉ đủ xây được 14 phòng học. Như vậy để xây dựng được 51 phòng học còn lại trong tổng số 65 phòng được giao huyện phải huy động được 2142 triệu đồng. Chính vì vậy sức ép về trường lớp lại dồn lên vai các ngành các cấp trong huyện. Và theo dự đoán, năm nay CưM’ gar sẽ có khoảng 15 lớp phải học ca 3. Những lớp này đều rơi vào các vùng khó khăn, bị thiệt hại nặng nề trong đợt hạn hán vừa qua như EaM’ Nang, ĐliêM’ Nông, EaPốc, EaH’Đinh, EaTul, Huyện CưJút cũng trong tình trạng như vậy. Chỉ tiêu giao xây dựng 55 phòng nhưng đến nay huyện chỉ có khả năng xây được 26 phòng, trong đó đã có 15 phòng được ngân sách cấp. Vì huy động đạt quá thấp như vậy nên năm nay CưJút có tới 29 lớp phải học ca 3. Một số huyện khác như EaH’Leo, EaSuops, ĐắKr’ Lấp trong năm học này cũng có khả năng tái diễn tình trạng học ca 3. EaH’Leo mặc dù đã được tỉnh hỗ trợ 479 triệu đồng, bằng 28% tổng số vốn đầu tư xây dựng cơ sở vật chất trường học trên địa bàn huyện trong năm học này nhưng đến nay huyện mới chỉ tiến hành xây dựng được 17 phòng, trong đó 8 phòng khả năng đến tận ngày khai giảng mới được xây dựng. Thậm chí như EaSuop vốn hỗ trợ mặc dù đạt 38% nhưng đến nay cũng mới chỉ xây dựng hoàn thành được 2 phòng học. Do đó, đây cũng là một trong số các huyện có nhiều lớp phải học ca 3.
Sau 3 năm chấm dứt được tình trạng học ca 3, năm học này “căn bệnh” học 3 ca lại bắt đầu tái phát ở Đắc Lắc. Với cái đà học sinh tăng nhanh mà sự đầu tư xây dựng cơ sở vật chất trường học lại đang có chiều hướng chững lại tình trạng học 3 ca đang có nguy cơ lan ra diện rộng khiến các cấp các ngành trong tỉnh phải chật vật đương đầu. Để ngăn chặn tình trạng này, đảm bảo sự công bằng và bình đẳng giữa học sinh các vùng với nhau, nhà nước phải có sự đầu tư lớn hơn cho các địa phương chậm phát triển, các địa phương có tốc độ tăng dân số theo dạng cơ học cao và những vùng bị thiên tai, mất mùa. Riêng với tỉnh Đắc Lắc, Trung ương cần gấp rút hỗ trợ thêm kinh phí để tỉnh khẩn trương xây dựng trường lớp tại những điểm sẽ xảy ra tình trạng học ca 3. Có như vậy mới ngăn chặn được tình trạng học ca 3 diện rộng trên địa bàn tỉnh Đắc Lắc trong năm học 1998 – 1999 này.
Thu Hà – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 25 -1998

Chùa Trần Quốc – Một di tích lung linh bên Hồ Tây

Nằm trọn vẹn giữa bán đảo soi bóng xuống Hồ Tây trên đường Thanh Niên quận Ba Đình (Hà Nội), chùa Trấn Quốc là một di tích lịch sử, công trình văn hóa lâu đời còn giữ lại đến ngày nay.
Được xây dựng từ thời Tiền Lý (514 – 548), lúc mới lập chùa có tên là Khai Quốc (dựng nước) nằm trên bến sông Hồng thuộc làng Yên Hoa nay là phường Yên Phụ. Năm 1440 sau khi cuộc khởi nghĩa Lam Sơn thắng lợi, dựng lên triều đại nhà Lê, chùa Khai Quốc đổi tên thành An Quốc.
Năm 1616 niên hiệu Hoàng Đinh đời vua Kinh Tông (nhà Hậu Lê) chùa được chuyển vào xây dựng tại đất của cung Thúy Hoa trên bãi Cá Vàng (trước gọi là bãi rùa) và lấy tên là Trấn Quốc. Trải qua các triều đại phong kiến chùa luôn được tu bổ và xây dựng. Năm 1639 chúa Trịnh cho sứa lại tam quan và xây hành lang hai bên tà hứu. Năm 1842 vua Thiệu Trị nhà Nguyễn đổi tên chùa thành Trấn Bắc nhưng nhân dân vẫn gọi là Trấn Quốc. Kiến trúc của chùa ngày nay còn giữ lại là quy mô, hình thể sau lần trùng tu lớn (năm 1815) bao gồm tam quan, chùa chính, nhà khách, nhà tổ với diện tích hơn 1.000 mét vuông theo kiểu kiến trúc nội cộng ngoại quốc phía trong xây theo chữ công, bao quanh bên kia ngoài hình chữ quốc). Từ đường Thanh Niên, theo một lối nhỏ giữa hai hàng cau dẫn vào chùa, ai cũng phải kính cẩn trước khung cảnh trang nghiêm, thanh tịnh. Chùa còn giữ được nhiều pho tượng quý bên cạnh ban Tam Bảo ở chùa chính có thờ Quan Công. Theo quan niệm của các triều đại phong kiến và nhân dân chùa thờ vị tướng tài ba ngũ quan trảm lục tướng (qua năm cửa chém sáu tướng) để “trấn quốc” (giữ nước). Cảnh quan chùa còn được tạo bởi nhiều tháp cao thấp khác nhau. Tháp Thanh Văn (có bốn cạnh, hình vuông vức) được xây dựng từ thời phong kiến là nơi an nghỉ của các bậc tu hành đắc đạo. Hiện nay chùa đang xây dựng thêm tháp Lục Độ (có sáu cạnh).
Không chỉ là một công trình kiến trúc cổ chùa Trấn Quốc còn là một di tích văn hóa. Tại đây nhiều hòa thượng và họa sĩ có tên tuổi như Đức Vân Phong pháp sư. Khuông Việt Thác sư. Ngô Chán Lưu. Thảo Đường, Thông Biên, Trần Tú Uyên… đã trụ trì và học tập. Năm 580, nhà sư Ấn Độ Tì – ni – đa – lưu – chi đã ở tại chùa Trấn Quốc trước khi đến chùa Pháp Vân. Và cũng tại chùa này. Thái hậu Ỷ Lan (đời Lý Bát Diệp) đã nhiều lần mở tiệc khoản đãi các sư tăng và hỏi về đạo phật. Đến đời Hậu Lê, Tỉnh Trí Giác Quan có ghi chép lại: các vị tổ của phái Tiền Tào Động đã từng ở tại đây và cũng vì thế mà chùa còn giữ được nhiều bảo tháp của giáo phía này. Giữa sân rộng trước chùa chính, cây bồ đề cao, tán lá xòe rộng tỏa bóng mát. Cây bồ đề là do Tổng thống Ấn Độ Redenta Prasat trong chuyến thăm hữu nghị Việt Nam (năm 1959) đã tặng và trồng kỷ niệm. Đó là một cây con lấy từ cây bồ đề mà tục truyền rằng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã ngồi thành đạo từ 25 thế kỷ trước. Ngày 30 – 9 – 1989 chùa Trấn Quốc đã được nhà nước công nhận Di tích lịch sử văn hóa. Mùa xuân năm Quý Dậu (1993) Tổng Bí thư Đỗ Mười khi đến thăm quan, lễ Phật đã trồng kỷ niệm thêm 2 cây bách tán. Chùa đã vinh dự đón nhiều vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước, các vị khách thập phương trong và ngoài nước đến đây lễ Phật cầu an và ngắm nhìn phong cảnh. Thật là:
“Cảnh chùa Trấn Quốc danh lam
Hồ Tây đệ nhất trời Nam lâm toàn”
Gần mười lăm thế kỷ đã trôi qua, chùa Trấn Quốc trang nghiêm cổ kính vẫn lung linh soi bóng xuống hồ Tây, góp thêm vào truyền thống lịch sử văn hóa của thủ đô của cả nước.
Trinh Lan – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 25 -1998

Khi lòng dân chưa thuận

Anh bạn tôi – người bấy lâu nay đeo đuổi “nghề” giải phóng mặt bằng (GPMB) phải kêu rằng: “Nó cứ như hội chứng ung thư, ông ạ! Không ít dự án bế tắc vì khâu này”.
Tôi lặn lội về một nơi đang giải phóng mặt bằng. Chính quyền lao đao khổ sở vì làm đền bù mãi không xong. Dân thì ngụp lặn ai oán trong nghịch cảnh “nồi da xáo thịt”. Thôn trên kẻng… thôn dưới lập tức cũng kẻng… Ngay sau đó thôi, từng đoàn người tay cuốc tay cuốc tay đòn túa ra đồng giành ruộng giữ đất. Phải nhìn cuộc “nội chiến” giữa dân ta với nhau, lòng ai cũng đau như dao cắt… đến ngay người trong một nhà, một dòng họ cũng chẳng còn “nể mặt” nhau nữa? Họ đánh cãi chửi nhau vì đất, vì tiền và chung quy lại vì giải phóng mặt bằng làm đền bù không sòng phẳng, không công bằng…
Anh cán bộ xã nói rất gọn: “Phức tạp lắm… ông ạ! Thay vì trả lời thêm, anh dẫn tôi đến gặp một cựu cán bộ – đương thời ông cũng làm “nhớn” và nổi tiếng được lòng dân. Ông ngước nhìn lên trời cao thăm thẳm… Ít lâu sau mới nói, giọng trầm hẳn: “Ruộng đất của ta trải qua nhiều thời kỳ, nhiều cách quản lý khác nhau, nên rất phức tạp. Chuyện giải phóng mặt bằng ở đây ư? Ngay từ đầu, khi lòng dân chưa thuận… các “vị” đã kéo quân về làm theo kiểu áp đặt và hết sức manh động. Hậu quả chú biết không? Đến 2 – 3 năm nay là không xong, dân mất lòng tin ở chính quyền, tình ruột thịt – nghĩa xóm giềng băng hoại, an ninh trật tự bị đảo lộn… Khi bọn cơ hội nổi lên, dân bị sai khiến cứ nơm nớp lo sợ… thật khổ? Mất mát lớn quá! Còn nhiều tỷ đồng ngân sách phải chi không đáng… Trách nhiệm này ai chịu, chú biết rồi chứ? Vì không dám nhận sai, các “vị” huyện, xã đổ lỗi cho nhau, cực chẳng đã họ đổ cho dân “cứng đầu…!? Thế đấy, dân ta đại có phận rất tốt, còn thiểu số là đối tượng bất mãn cơ hội… mà loại này ở đâu và thời nào. Chết nỗi, các “vị” ở bên trên nữa xa dân!”.
L. A. Đ – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 25 -1998

Công an tỉnh Yên Bái xây dựng bể bơi để kinh doanh không tuân theo pháp luật

Công an tỉnh Yên Bái xây dựng bể bơi ngay trong trụ sở làm việc được nhiều người chú ý. Đối với một tỉnh miền núi như Yên Bái mà một cơ quan bỏ tiền ra xây dựng bể bơi đã là “ghê gớm”, nhưng sự chú ý ở đây không phải cái ghê gớm đó mà là tại sao trong cơ quan trang nghiêm như Công an lại xây bể bơi để bán vé kinh doanh? Mà lúc đầu ngỡ rằng chỉ để phục vụ cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị.
Bởi vì Công an là một ngành có đặc thù công tác đặc biệt, không phải ai cũng ra vào tự do trong khu vực có quan được? Đã vậy, việc làm bất cẩn không tuân theo các quy định chung đã dẫn đến hậu quả đau lòng gây chết người.
Chiều ngày 9 – 8 – 1998, cháu Ngô Mạnh Nam con ông Ngô Văn Minh ở số nhà 163 tổ 3 phường Đồng Tâm thị xã Yên Bái được bố mẹ cho đi theo ông Cương là lái xe Ban Tổ chức tỉnh ủy Yên Bái, ra công an tỉnh mua vé vào bể bơi tắm. Một lúc sau thật ồn ào thì ông Cương đã thấy cháu Nam được vớt lên bờ và đưa đi cấp cứu ở bệnh viện sau đó đã mất lúc 1 giờ 20 phút.
Khi làm việc với các cơ quan chức năng này ở Yên Bái, chúng tôi cần làm rõ việc chấp hành các nguyên tắc thể thao ở bể bơi này. Về vấn đề này ngày 19-8 ông Trần Huy Bình, Phó giám đốc Sở Thể dục thể thao Yên Bái báo cáo: “Sở đã có văn bản yêu cầu các huyện thị trong tỉnh làm tốt công tác quản lý Nhà nước về Thể dục thể thao. Đối với bể bơi của Công an Yên Bái có bàn về kinh doanh, Sở chưa nhận được hồ sơ đề nghị cấp giấy phép hoạt động”.
Rõ ràng, hoạt động kinh doanh cua bế bai Sở công an Yên Bái là trái pháp luật. Vả lại, không hiểu sao ngay cả ông Nguyễn Trọng Tuân trưởng phòng Văn hóa Thể dục thể thao và ông Nguyên Hồng Kỳ, Phó giám đốc trung tâm Thể dục thể thao thị xã Yên Bái cũng đều không biết gì.
Dư luận ớ thị xã Yên Bái đang đặt ra nhiều câu hỏi xung quanh vụ việc này là hoàn toàn có cơ sở. Và chờ đợi kết luận của các cơ quan có thẩm quyền, cũng như câu trả lời từ công an tỉnh Yên Bái. Đây cũng là bài học cho những cơ quan nào có ý định xây dựng công trình văn hóa, Thể dục thể thao đi kinh doanh.
Hai Đức – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội – số 25 -1998