Tăng Minh Phụng và đồng bọn rút ruột ngân hàng như thế nào?

Phát mất 6 ngày, đại diện Viện kiểm sát nhân dân, Thành phố Hồ Chí Minh mới công bố xong bản báo cáo trạng dày 565 trang phân tích và luận tội tập đoàn EPCO – Minh Phụng. Theo cáo trạng, hành vi và thủ đoạn lừa đảo chiếm đoạt tài sản Xã hội chủ nghĩa Việt Nam của Tăng Minh Phụng và đồng bọn hình thành không phải mới đây mà có mầm móng từ khi.. thành lập công ty.
Những cái chết được báo trước
Tháng 3 năm 1993, Tổ sản xuất Minh Phụng do Tăng Minh Phụng làm chủ làm thủ tục xin thành lập Công ty Trách nhiệm hữu hạn may Minh Phụng với số vốn tự khai là 36 tỷ đồng, trong đó vốn góp của Tăng Minh Phụng là 20 tỷ đồng, Trần Thị Thương vợ của Tăng Minh Phụng là 5 tỷ đồng, Nguyễn Đình Hạ 2 tỷ đồng, Phan Văn Cải là 2 tỷ đồng và 7 tỷ đồng còn lại của 10 cổ đông khác. Lúc đó, Sở Công Nghiệp Thành phố Hồ Chí Minh đã đề nghị cho phép Công ty này được thành lập trước, việc đối chiếu công nợ của tổ sản xuất cũ, định giá tài sản làm sau. Ngày 7 tháng 5 năm 1993 Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã cấp giấy phép thành lập Công ty Trách nhiệm hữu hạn Minh Phụng với vốn điều lệ là 36 tỷ đồng. Ngay sau đó, kết luận của thanh tra Thành phố Hồ Chí Minh ngày 9 tháng 8 năm 19993 đã chỉ rõ là từ tháng 1 năm 1992 đến ngày 30 tháng 4 năm 1993, tổ sản xuất của Tăng Minh Phụng có tổng nguồn vốn là 554 tỷ đồng trong đó vốn vay ngân hàng là 128 tỷ đồng chiếm 23%, vốn vay thanh toán từ nước ngoài và các nguồn khác là 408 tỷ chiếm 74% vốn tự có là 17 tỷ đồng chiếm 3% từ đó kết luận vốn của Tăng Minh Phụng chủ yếu là vốn vay. Đoàn thanh tra cũng lưu ý Sở Công nghiệp và Phòng Công chứng thừa nhận vốn điều liệu 36 tỷ đồng là sai. Căn cứ vào báo cáo của thanh tra Thành phố Hồ Chí Minh, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã phải sửa vốn điều lệ của Tăng Minh Phụng từ 36 tỷ đồng này xuống là 17 tỷ đồng và ngay con số 17 tỷ này cũng chưa được kiểm chứng. Cáo trạng của Viện kiểm sát nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh nhận định rằng “Trước khi thành lập, Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Minh Phụng và Công ty EPCO đã kinh doanh thua lỗ có nhiều khoản nợ rất lớn và đều có nguy cơ phá sản”. Tổ sản xuất Minh Phụng nợ 14,7 tỷ đồng và gần 32,7 triệu đô la Mỹ của Công ty Dầu khí Sài Gòn, Eximbank và Vietcombank trong khi số nợ phải thu chỉ có 980 triệu đồng. Công ty EPCO thành lập ngày 15 tháng 8 năm 1992, vốn tự khai là 5 tỷ đồng nhưng 6 tháng đầu năm 1992 trước khi lên Công ty có tên gọi Xí nghiệp hợp doanh chế biến hải sản Quận 3 đã thua lỗ hơn 1,9 tỷ đồng 6 tháng còn lại của năm 1992 lỗ tiếp là 4 tỷ đồng. Mặc dù đã gánh những khoản nợ kếch xù như vậy, nhưng Tăng Minh Phụng vẫn đầy tham vọng và phiêu lưu khi thành lập tiếp Công ty Trách nhiệm hữu hạn Phương Nghi chuyên về xây dựng, xin phép bổ sung chức năng kinh doanh cho công ty may Minh Phụng thành một công ty đa ngành gồm xây dựng công nghiệp và dân dụng, sửa chữa nhà ở, trang trí nội thất, vật liệu xây dựng, kinh doanh nhà, dịch vụ cho thuê kho bãi, xuất nhập khẩu, thương mại, dịch vụ, xây dựng cầu đường… Sự bung ra quá mức này đưa Minh Phụng vào thế cỡi trên lưng hổ, đâm lao phải theo lao. Kiến nghị ngày 19 tháng 11 năm 1993 của Ban quản lý thị trường Thành phố Hồ Chí Minh cho biết: Minh Phụng đã vay nước ngoài hàng hóa và tiền hơn 272 tỷ đồng và đầu tư 107 tỷ đồng vào kinh doanh bất động sản. Cụ thể tổ sản xuất Minh Phụng đã mua 5,5 nghìn mét vuông đất ở sân gôn Phú Nhuận, 6 nghìn mét vuông đất ở quận 11 để xây nhà bán lại, được Ủy ban nhân dân Quận Bình Thạnh – Thành phố Hồ Chí Minh giao cho 7 nghìn mét vuông đất nhưng đã san lấp thành 13,700 mét vuông đất và phân lô nền nhà bán thu tiền trong khi chưa có các thủ tục hợp lệ. Tương tự, lô đất 24 nghìn mét vuông ở An Khánh – Thủ Đức – Thành phố Hồ Chí Minh không có giấy phép sử dụng đất, chưa có phương án đền bù và di dời giải tỏa dân trong khu vực, chưa có luận chứng KTKT nhưng đã tùy tiện đền bù, phân lô nền nhà bán thu tiền. Ban chỉ đạo quản lý thị trường Thành phố Hồ Chí Minh kết luận: “Tính chất hoạt động kinh doanh trái pháp luật của Tổ sản xuất Minh Phụng và Công ty Phương Nghi vừa nghiêm trọng, vừa nguy hiểm cho xã hội, phạm vi hoạt động với quy mô lớn và trên diện rộng ở thành phố nhưng tại sao không bị phát hiện ngăn chặn sớm.
Kim Tiến – Ngọc Văn- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 20 (61)1999

Đành rằng nó là chuyện nhỏ

Những người hay có việc phải gửi xe như tôi chắc chắn đều mừng hú khi nghe tin thành phố Hà Nội quy định thống nhất giá một lượt gửi cho từng loại xe, từng thời điểm gửi. Có thể chứ. Đâu phải ai cũng có thể trông xe để mà bắt chẹt khách! Vì thế hôm vào chợ Mơ mua cần câu, bạn tôi tần ngần chọn điểm gửi, tôi thông thạo bảo: Ông cóc đọc báo gì cả. Bây giờ chỗ nào cũng chỉ được phép lấy ông 1 nghìn đồng một lượt gửi xe máy ban ngày thôi. Thế hả? Bạn tôi hồ hởi, rồi anh chỗ nào cũng chỉ được phép lấy ông 1 nghìn đồng một lượt gửi xe máy ban ngày thôi. Thế hả? Bạn tôi hồ hởi. Rồi anh dúi con thiên thần rách vào tay một cô gái đang cầm cục phấn chờ sẵn để ghi số. Cô này cười đến mang tai, khiến tôi thầm nghĩ “Đúng là có chấn chỉnh có hơn”. Lúc trở ra bạn tôi rút 1 nghìn đồng trả thì cái nụ cười khi trước chỉ còn là một cánh hoa héo, với giọng lạnh băng:
Nghìn rưỡi!
Sao, quy đinh rồi cơ mà!
May mà anh vào cổng này, chứ cửa kia còn hai nghìn cơ.
Thôi đành? Có thể nơi chợ búa ô hợp, luật nước đến chậm. Nhưng hôm đưa vợ đi khám mắt cũng bị trấn nghìn rưỡi tiền gửi xe thì tôi nổi khùng. Bác gửi xe rất có khiếu hài hước bảo: “Luật đã đành, còn lệ nữa chứ”. Lại thôi đành! Chắc bệnh viện nơi chỉ hơn chợ búa một bậc, luật cũng đến chậm. Và rồi tôi cứ liên tục phải thôi đành bởi hóa ra công viên, chợ Hàng Da, phố cổ, phố cũ, ngay cả điểm gửi xe du thuyền Hồ Tây… luật đều đến chậm?! Là hóa ra tăng gấp rưỡi quy định vẫn còn là ăn mỏng. Nhiều chỗ còn ăn dày hơn. Luật nước đến chậm hay có mả lơ đi? Đành rằng giá vé gửi xe chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng từ cái nhỏ nhất đã không vào khuôn phép thì những cái to đùng còn khó đến đâu! Tạo cho người dân thói quen sống theo pháp luật, chính là bắt đầu từ những cái nhỏ nhất trở đi.
Tin vắn kinh tế
Trung Quốc vừa đưa ra các biện pháp mới khuyến khích các xí nghiệp trong nước đẩy mạnh đầu tư ra nước ngoài. Vụ Trưởng vụ điện, khí, Bộ kinh tế ngoại thương Dương Cảnh Thìn cho biết chính phủ có chính sác nâng đỡ, khuyến khích các xí nghiệp tiến hành đầu tư ở nước ngoài như lập xí nghiệp liên doanh, lắp ráp, bán trang thiết bị và nguyên vật liệu ra nước ngoài.
Thống đốc Ngân hàng trung ương Thái Lan, cho biết, những khoản cho vay rất lớn không sinh lợi chiếm gần một nửa tổng số các khoản cho vay của các ngân hàng Thái Lan, bóp nghẹt các ngân hàng đang vật lộn để phục hồi.
Bộ trưởng tài chính Ý cho biết nước này sẽ xóa nợ là 2,8 nghìn tỷ tương đương với 1,48 tỷ đô la Mỹ cho các nước thuộc thế giới thứ ba, chủ yếu là các nước châu Phi. Do hạn hán nghiêm trọng năm 1998, dự kiến năm nay Indonesia thiếu khoảng 3,1 triệu tấn lương thực. Thống đốc Ngân hàng Campuchia nói tại cuộc họp của Ngân hàng phát triển châu Á ở Manila rằng, Campuchia sẽ thực thi các cuộc cải cách lớn về mặt cơ cấu sau khi gia nhập Asean. Ông cho biết đối với Campuchia chiến lược này duy nhất là phát triển nguồn nhân lực và tiến hành các cuộc cải cách về kinh tế và thể chế tới mức đáp ứng được nhu cầu.
Lão Tạ- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 20 (61)1999.

Sức sáng tạo thuộc về lớp trẻ

Ngày 14 tháng 4, Đài truyền hình Việt Nam, Hội kiến trúc sư Việt Nam, Ban tổ chức cuộc thi “Tìm ý kiến trúc tháp truyền hình Việt Nam” đã chính thức công bố kết quả và trao giải nhất 100 triệu đồng cho đồ án ký hiệu X.224 của nhóm tác giả thuộc văn phòng tư vấn xây dựng trường đại học xây dựng Hà Nội do tiến sĩ kiến trúc sư Nguyễn Mạnh Thu làm trưởng nhóm, 1 giải nhì 50 triệu đồng cho đồ án ký hiệu P.766 của nhóm tác giả thuộc công ty tư vấn xây dựng và phát triển bưu điện tổng công ty bưu chính viễn thông Việt Nam do kiến trúc sư Nguyễn Quốc Cương làm trưởng nhóm; 2 giải khuyến khích cho đồ án ký hiệu T.555 và V.126… Theo đánh giá của ban tổ chức, cuộc thi đã đạt được những mục tiêu ban đầu đề ra… Xây dựng tháp truyền hình Việt Nam tại phía tây Hồ Tây, thủ đô Hà Nội là một nội dung lớn trong quy hoạch phát triển ngành truyền hình Việt Nam đến năm 2000 và những năm sau. Công trình có quy mô lớn trên khuôn viên 24 héc ta, độ cao lớn là 350 mét. Ngoài nhiệm vụ phát sóng cho đài truyền hình Việt Nam, đài tiếng nói Việt Nam, tổng công ty bưu chính viễn thông… quần thể tháp còn là trung tâm văn hóa bao gồm các khu vui chơi giải trí, dịch vụ du lịch… của Hà Nội. Năm 1995, Thủ tướng chính phủ đã phê duyệt dự án tiền khả thi tháp truyền hình Việt Nam với tiêu chí “Kiến trúc độc đáo, hiện đại về kỹ thuật, mang bản sắc dân tộc, sẽ là một trong những biểu tượng của Hà Nội và cả nước”. Cuộc thi tìm ý kiến trúc tháp truyền hình Việt Nam là bước khởi đầu trong việc triển khai xây dựng tháp. Sau gần 5 tháng phát động từ ngày 7 tháng 8 năm 1998 trên phạm vi toàn quốc, cuộc thi đã thu hút sự tham gia của 58 đồ án. Như tên gọi, cuộc thi không phải để tìm kiếm các giải pháp thiết kế mà chỉ dừng lại ở mức tìm ý kiến trúc dưới dạng đề xuất về nội dung cơ cấu, hình hài của tháp, của tổng thể tháp có xét tới yếu tố khả thi về kỹ thuật lẫn hiệu quả kinh tế để từ đó xây dựng nhiệm vụ thiết kế cho vòng thi tiếp theo chọn phương án giải pháp kiến trúc. Vì vậy để qua được vòng thi này, các đồ án phải đạt các tiêu chí, hình dáng đẹp, độc đáo, không thể tìm thấy ở bất cứ tháp truyền hình nào trên thế giới, tháp phải đề xuất được ý tưởng quy hoạch quần thể tháp vừa là một công trình kỹ thuật vừa có thể thực hiện tốt nhất các nhiệm vụ của tháp, vừa là một trung tâm văn hóa phục vụ vui chơi giải trí, du lịch và dịch vụ khác… Nhìn chung các phương án dự thi đều bộc lộ thái độ nghề nghiệp nghiêm túc của các kiến trúc sư đối với cuộc thi, với ý nghĩa đặc biệt của công trình. Các đồ án đạt giải đã đề xuất các ý tưởng kiến trúc sáng tạo, bộc lộ tài năng của các tác giả. Tuy nhiên theo ông Nguyễn Trực Luyện chủ tịch hội kiến trúc sư Việt Nam, phó chủ tịch hội đồng giám khảo cuộc thi nhiều đồ án chưa hình dung được quy mô, ý nghĩa cũng như cơ chế hoạt động của tháp sau này, nên đã đề xuất các ý tưởng kiến trúc tháp không vừa tầm so với yêu cầu. Nhiều đồ án dựa vào ý tưởng văn học như hình tượng cây tre, Thánh Gióng, Trống Đồng…và dùng ngôn ngữ kiến trúc nhằm mô tả kiến trúc tháp với mong muốn tạo bản sắc dân tộc. Nhưng dẫu hay, dẫu đặc sắc đến đâu, đây cũng không phải là con đường tin cậy dẫn đến bản sắc. Cung bậc đầu tiên của bản sắc chính là phải đạt tới cái riêng của ta, không giống ai. Qua cuộc thi, thấy thiếu vắng sự tham gia của tên tuổi trong giới kiến trúc sư. Trong các nhóm đạt giải có nhiều gương mặt trẻ, đây là điều đáng mừng, họ tự tin khả năng sáng tạo lớn, nhiệt tình, táo bạo nhưng đối với công trình có quy mô và ý nghĩa lớn như tháp truyền hình, họ dường như vẫn thiếu những cách nhìn suy nghĩ trầm tĩnh, sâu lắng hơn… Hy vọng trong vòng thi giải pháp thiết kế kiến trúc tiếp theo, những tồn tại này sẽ được khắc phục. Hiện nay, ban tổ chức chưa cho biết thể chế cuộc thi, nhưng chắc chắn 4 nhóm tác giả cùng các đồ án được giải sẽ mời tham dự tiếp vòng trong.
Vũ Tâm- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 18 (59)1999.

Không thể thua trên sân nhà

Ngôi trao đổi với chúng tôi là kỹ sư Hoàng Kim Long, giám đốc xí nghiệp xây dựng Vĩnh Yên. Anh là người cả Công ty biết tiếng, trong 10 năm qua, chuyên môn chỉ mang chuông đi đấm nước người tức là chuyên xây dựng các công trình xa và tham gia đấu thầu cùng các công ty đàn anh. Tuổi đời chưa nhiều trông anh có vẻ già hơn những người cùng trang lứa. Vừa pha nước mời khách, anh vừa hóm hỉnh kể về công việc của xí nghiệp và bản thân. Ngày 20 tháng 5 năm 1998, lúc đó xí nghiệp anh mới ra mắt trình làng ở thị xã Vĩnh Yên. Chọn anh về làm giám đốc, Công ty xây dựng số 1 Vĩnh Phúc tính toán rất kỹ. Theo ban giám đốc nhận định. Sau khi tái lập tỉnh thì thị trường xây dựng ở thị xã Vĩnh Yên rất sôi nổi. Công việc nhiều, các đơn vị tham gia thi công cũng nhiều dẫn tới sự cạnh tranh quyết liệt. Có uy tín và đứng chân được ở trên địa bàn thì công việc làm hàng chục năm sau chưa hết, rồi còn xây dựng khu du lịch Tam Đảo, khu du lịch Đầm Vạc, các khu công nghiệp Khai Quang, Quất Lưu…. Điểm mặt trong các kẻ cả toàn công ty thì lão tướng Hoàng Kim Long được rút về đồng thời tung ngay vào cuộc so găng trên sân nhà. Đối với anh thì sân nhà lại là điều bỡ ngỡ. Bởi từ đầu năm 1997 sau khi tái lập tỉnh, những hoạt động xây dựng tại thị xã Vĩnh Yên đồng loạt vận hành mà hơn năm sau anh mới có mặt, vừa chạy vừa xếp hàng đó là phương châm bước đầu được xí nghiệp anh áp dụng. Căn cứ trên thực lực của mình còn nhiều hạn chế như nguồn vốn còn eo hẹp, thiết bị vật tư còn khó khăn, lao động kỹ thuật ít … kế hoạch đặt ra ở năm 1998 là kiếm đủ việc làm, bảo đảm thu nhập và từng bước khẳng định mình trên thị trường xây dựng ở tỉnh lỵ. Mèo bé bắt chuột con các công trình nhỏ thanh toán nhanh, kể cả nhà ở của dân đều được xí nghiệp nhận xây lắp. Làm nhà dân thì thực sự không có lãi, nhưng có việc làm, đủ lương, thanh toán sòng phẳng, ít động nợ… Từ đó tiếng tăm của xí nghiệp được tạo dựng. Tháng 8 năm 1998 Công ty giao cho thi công trụ sở xây dựng Vĩnh Phúc, với tổng vốn trên 3 tỷ đồng. Tháng 10 năm 1998, xí nghiệp khởi công tiếp trụ sở Công an huyện Vĩnh Tường, tổng trị giá trên 1 tỷ đồng. Đầu năm nay công trình cải tạo sửa chữa hệ thống kênh tưới tiêu Liên Sơn Bạch Hạc xí nghiệp cũng được công ty chia sản lượng là 1,2 tỷ đồng. Các công trình đó đến nay đang được tiến hành gấp rút, có nơi được trong giai đoạn hoàn thiện, chất lượng được các chủ đầu tư đánh giá cao. Để có được một lời khen của chủ đầu tư quả thực từ giám đốc đến công nhân của xí nghiệp phải có một sự cố gắng rất lớn. Theo Long muốn để anh em đem hết tài năng của tay nghề ra làm việc thì người lãnh đạo phải biết chăm lo cuộc sống cho họ và quản lý họ chặt chẽ hơn. Ở Xí nghiệp xây dựng Vĩnh Yên đến nay tổng quân số kể cả hợp đồng ngắn hạn đã lên tới gần 200 người. Trong quản lý không có tầng lớp trung gian, xí nghiệp không sử dụng cai đầu dài. Thông thường một công trình bố trí 1 bảo vệ trong coi nguyên vật liệu và một kỹ thuật giám sát thi công, còn tất cả đều vào công việc xây, trát… Do quản lý chặt chẽ, đủ việc làm nên thu nhập của người lao động rất khá tiền công thanh toán nhanh gọn tạo ra được sự hăng hái trong anh em. Biết chọn đúng hướng đi và làm tốt các mặt quản lý. Xí nghiệp xây dựng Vĩnh Yên đang từng bước khẳng định mình. Và như kỹ sư Hoàng Kim Long nói, các anh đang hết sức cố gắng nhằm quyết tâm không để thua trên sân nhà.
Đạt Linh- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 18 (59)1999.

Vị giáo sư kiến trúc

Tối.. Sông Hương lung linh, như được dát vàng, dát bạc nhờ hàng nghìn, hàng vạn ngọn đèn trang trí li ti đủ màu sắc ở các nhà hàng Vĩ Dạ, Hương Giang, Thuận An, Ngự Bình… hắt bóng xuống mặt nước. Trên dòng sông Hương, hàng trăm chiếc thuyền có mui che, lặng lẽ với ngọn đèn mờ xanh đỏ ở đầu mũi, nằm ghếch đầu lên bãi lim dim hay bỏ neo hồi hộp gần bờ để rước các thượng đế háo sắc. Gái làng chơi thuyền thả hồn vào mênh mang sông nước với tiếng lòng tê tái: “Hò ơ thuyền từ Đông Ba, thuyền qua Đập Đá, thuyền từ Vĩ Dạ, thuyền tới Ngự Bình … thuyền em rách nát… đời em ai tường. Em đi với chiếc thuyền không… Lẫn trong đám du khách làng chơi đêm nay, có hai bóng đen lúc ẩn, lúc hiện dưới những bóng cây phượng vĩ dọc bờ sông. Người cao lớn sau mấy lần rít thuốc nói nhỏ với người thấp bé đi cạnh: Với các lăng tẩm, đền thờ ở đây, đồ cổ thời khang hưng, Tống Minh, Thanh không có. Còn hiện vật ở đó hầu hết được phục chế theo di bản. Chúng ta sẽ chẳng mua và lấy được gì. Tôi cũng nghĩ thế tour du lịch ở cố đô Huế của chúng ta thật đáng buồn. Gã lùn đi bên cạnh đáp lại đến thuyền đón ta rồi đó. Đấy, tiếng đài casset hát bài Huế tình yêu của tôi, là ám hiệu đón ta. Hai người rẽ đường lớn, bước qua bãi cỏ đi về phía chiếc thuyền có hai ngọn đèn xanh treo trước mũi. Một lão già lụ khụ ôm lấy ngực ho rũ rượi như ôm lấy một quá khứ không lấy gì làm tốt đẹp của lão, nhìn lên bờ lo lắng:
Giáo sư Phan đó mô?
Vâng! Chào Lâm tiên sinh, giáo sư Phan hồ hởi, tôi cùng giáo sư Hăng – ri ghé thăm tiên sinh. Mọi việc vẫn tốt đẹp chứ? Dạ rượu ngon phải có bạn hiền. Mời hai đại huynh ghé thuyền tôi. Sau cái bắt tay xã giao, ba gã chui vội vào khoang thuyền. Ở trong đó, ba cô gái đẹp đã ngồi trên chiếc chiếu hoa trải giữa sàn có mái che từ bao giờ. Đèn mờ và âm nhạc réo rắt, rên rỉ từ hai cây đàn tỳ bà và một cây đàn bầu từ tay ba cô gái cất lên như làm cho bất cứ ai mới nghe lần đầu cũng phải bồi hồi thổn thức. Hăng ri Việt ngồi nghe ba người đẹp đàn hát mà lòng dạ anh ta để ở đâu đâu. Hình như đại huynh có điều chi bất ổn? Phải chăng các người đẹp đã làm huynh nỏ vui? Lâm tiên sinh rót thêm bia cho Hăng ri Việt hỏi nhỏ.
Ô! Méc xi, méc xi…. Đừng trách các cô bé mà tội. Chỉ tại công việc của chúng ta. Có lẽ…Hăng ri Việt phóng tầm mắt qua sông về phía Ngọ Môn, ở đó cột cờ thành nội cao ngạo nghễ, rực rỡ đen màu như chọc tức hắn có lẽ ông trả tiền cho các người đẹp để họ về. Tôi có việc hệ trọng cần bàn với các ông. Có việc chi giáo sư? Đêm nay ngoài phần đàn ca, sáo, nhị, còn có chương trình đặc biệt để giáo sư thưởng thức nữa tê. Hăng Ri Việt rút từ túi ngực ra tờ một trăm đô la đưa Lâm tiên sinh để y trả cho ba cô gái rồi cùng Lâm tiên sinh đưa họ lên bờ. Đoạn ông ta quay lại và tiện tay tắt hai ngọn đèn xanh nơi mũi thuyền. Các ông ngồi lại cả đây đi. Méc xi… lạy chúa tôi… chỉ còn một tuần nữa, đúng kế hoạch người của chúng tôi sẽ sang thực thi công việc. Tất cả cùng lặng đi. Ngọn đèn trong khoang thuyền hắt ánh sáng xanh lét lên ba khuôn mặt trông thật gớm ghiếc. giữa lúc ấy, trong bóng đêm lờ mờ gần mặt trước, xuất hiện hai bóng đen bơi nhẹ nhàng đến áp mạng thuyền của Lâm tiên sinh. Một trong hai bóng đen nói run run vì cái lạnh đầu xuân: Chúng bắt đầu rồi đấy. Rét cũng cố nhé. Cậu bơi vòng sang mạn thuyền bên kia đi… Ừ, đặt chiếc máy ghi âm ở mép sàn thuyền ấy. Nhớt bật công tắc làm việc của máy nhé. Lẹ lên… Bóng tối đen đặc và mưa xuân lất phất rơi lại xóa đi tất cả. Chỉ còn lời của gió thì thào bỡn cợt với sông nước lăn tăn. Rồi gió, và sóng nước dường như cũng nín thở, lắng nghe lời của lũ quỷ đâu đây. Lâm tiên sinh, cha tôi, ngài Phờ – răng – xoa Mít – sa – la nguyên đại tá tình báo, sếp trưởng của tiên sinh, có lời hỏi thăm và có chút quà mọn gửi ông, ô, méc xi… Lâm tiên sinh giật mình, ngỡ ngàng đón quà: Chúa ơi… đại tá Phơ – răng – xoa là cha đẻ của ngài? Ôi thật vinh quang cho tui, kẻ gần đất xa trời này. Xin đa tạ cố nhân, tụi nó ngờ… Cha tôi, lại là tiếng thì thào của gã Tây lai. Cử tôi sang gặp ông để làm tiếp phần việc mà người để lại đã hơn bốn chục năm về trước…
Hồ Bá Thuần- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 17 (58)1999.

Đô thị Đà Nẵng dở dang trước thềm thế kỷ mới

Từ một Thành phố bó hẹp trong khung cảng từ ngã ba Huế vòng về đến đường Bạch Đằng, bán kính chưa tròn 15 km, chỉ có một khoảng không đô thị thực sự ở hai con đường Hùng Vương – Phan Châu Trinh, đến nay Đã Nẵng đã thực sự vượt khỏi dáng dấp một thị xã có lầu cao cũ, trải dài từ nam Hải Vân vào đến giáp giới Hội An, tiếp cận Điện Bàn và mở ra đến mép biển đông Sơn Trà. Điều quan trọng, trong một khuôn viên rất mới đó, Đà Nẵng đã nhanh chóng hoàn thiện một loạt cơ sở hạ tầng giao thông, với nhiều tuyến đường mới như đường 2/9, Nguyễn Văn Linh, Tiểu La, cùng mười mấy con đường cải tạo nâng cấp khác: Phan Thanh, Đống Đa, Nguyễn Thị Minh Khai… Trước thềm xuân Kỷ Mão, Đà Nẵng cũng đang gấp rút thi công con đường Bạch Đằng Đông và cải tạo hai tuyến đường giao thông Trần Cao Vân, Nguyễn Tri Phương, bảo đảm có thể thông xe hạng nhẹ. Đi kèm sau đó là cả một quy mô đô thị mới Đà Nẵng đang mọc lên, với những mô hình kiến trúc bề thế, tập trung chính ở cụm đô thị mới Thạc gián – Vĩnh Trung và 2 quận Thanh Khê, Hải Châu. Nhiều người Đà Nẵng từ phương xa trở về thăm gia đình đều không khỏi ngỡ ngàng khi thấy một bàu Thạc gián lầy lội, nhà cửa lụp xụp trước đây đã thành một vùng phố xá cao tầng. Trong tầm quy hoạch tổng thể sau năm 2000 khi cầu qua sông Hàn nối liền bán đảo Sơn Trà và trung tâm Đà Nẵng hoàn thành, đường Bạch Đằng mở ra, 7 khu dân cư và toàn bộ trục đô thị đông sông Hàn sẽ phát triển sầm uất, chấm dứt cảnh nhếch nhác cả một vùng phía đông Đà Nẵng và đường ven biển Nam Ô – Thuận Phước làm xong, từ quận Liên Chiểu về đến quận Hải Châu cũng sẽ không ngừng tăng tốc đô thị hóa. Đà Nẵng đến nay coi như đã có được những dấu hiệu thành công bước đầu trong xu thế đô thị hóa của mình. Song tiến độ đô thị hóa của Đà Nẵng lại đang vấp phải thực tế khó khăn về quản lý xây dựng, với một thực trạng xây dựng tùy tiện phá vỡ quy hoạch chung. Theo Trưởng phòng Cấp giấy phép Sở Xây dựng Đà Nẵng, tất cả kiến trúc xây dựng ở các đường mới mở, mới cải tạo đều có quy định thiết kế xây dựng cụ thể. Nhưng theo điều lệ quản lý xây dựng quy hoạch cải tạo của Ủy ban nhân dân Quảng Nam Đà Nẵng cũ, các khu nhà xây đường 2/9 còn giữ lại sau khi mở đường muốn sữa chữa phải tuân thủ quy định như nhà xây mới, các khu mới như chung cư, nhà mặt phố phải xây dựng từ 3 tầng đến 5 tầng chỉ giới xây dựng trùng chỉ giới đường đỏ và lùi vào trong 6 mét, các khu công trình công cộng mới có vị trí xen vào nhà dãy phố sẽ cao từ 3 tầng đến 12 tầng, chỉ giới xây dựng lùi vào 6 mét đến 15 mét so chỉ giới đường đỏ. Nhưng đa số cơ quan hay hộ gia đình đều nêu lý do khó khăn xin xây dựng tạm nhà trệt, rồi sau đó được đồng ý lại xây lấn ra đến chỉ giới đường đỏ. Có đơn vị khi đã được duyệt thiết kế, lại xây rất tùy tiện không đúng đồ án. Thành ra ở nhiều con đường mới như 2/9, người ta dễ dàng nhận ra hàng loạt nhà cao tầng cái cao cái thấp, thụt thò lố nhố. Đường Nguyễn Văn Linh, con đường được đánh giá là tuân thủ kiến trúc đô thị nhất của Đà Nẵng mới cũng có những nhà trang trí mặt tiền, kiểu dáng lan can trái quy định. Trước những sai phạm này, Sở xây dựng Đà Nẵng lại không đủ lực lượng đi kiểm tra các công trình đã xin giấy phép xây dựng và cũng không có chức năng xử phạt. Sau khi đội quy tắc đô thị thành phố Đà Nẵng cũ giải tán, chuyển qua đội đặc nhiệm, việc kiểm tra xử lý các vi phạm này đến nay vẫn đang nằm chờ. Trong khi đó công tác giải tỏa các trục đường mới, chủ trương chung là cố gắng giảm chi phí nên với các hộ chỉ còn một rẻo đất cũng không thể tính di dời luôn được. Thế là các đường lớn của Đà Nẵng vẫn tồn tại những rẻo đất nhỏ và người ta làm kiot, làm quán không xin giấy phép. Tại nhiều khu vực dân cư mới, lẽ ra theo dự án xây dựng các công trình công cộng nhưng về sau yêu cầu giải ngân về vốn đã buộc các Ban quản lý giải quyết thành khu dân cư, phá vỡ tính quy hoạch chung. Thực lực kinh tế của người dân Đà Nẵng hiện nay cũng chỉ mới chấp nhận được những lô đất nhỏ hẹp, giá tiền thấp rất mâu thuẫn với yêu cầu đa dạng mặt bằng đô thị, hạn chế cảnh kiến trúc cùng diện tích là 4 x 20 mét mà Thành phố đang đặt ra. Dáng dấp đô thị của một Đà Nẵng mới đang bị sa vào tình trạng tự phát, đi trệch quy hoach. Đà Nẵng đang phải cố gắng rất nhiều để định ra và thực thi được các yêu cầu cần thiết trong việc lập lại trật tự kỷ cương về xây dựng đô thị. Đô thị Đà Nẵng trước thềm 1999, vì vậy vẫn đang bề bộn dở dang, mà không chỉ trông vào một ngành chủ quản xây dựng là có thể giải quyết được hoàn hảo.
Thụy Bất Nhi- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 17 (58)1999.

Nhớ mãi một ca khúc

Tôi nhớ những ngày tháng 4 năm 1975 lịch sử, khi các mũi tiến công của quân ta như thác lũ hướng về Sài Gòn, của thành phố Hà Nội hừng hực như khí thế bài ca Tiến về Sài Gòn của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. m điệu hùng tráng với lời ca rực lửa Tiến về Sài Gòn ta quét sạch kẻ thù, hướng về đồng bằng, giải phóng thành đô… Nước nhà còn chờ trận cuối là trận này, Tiến về đồng bằng, giải phóng thành đô… Nghe sao mà háo hức lòng người, lời bài hát đúng như mong đợi khát khao của hàng triệu con người Việt Nam, phải trải bao những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ hy sinh, máu và nước mắt tâm tâm niệm niệm, sao cho đến ngày thắng lợi cuối cùng. Nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, tác giả của những bài ca nổi tiếng từ thời cách mạng như Lê Đàng, Bạch Đằng Giang, Hồn tử sĩ, người xưa đâu tá, Ải Chi Lăng, Hội nghị Diên Hồng… sinh ra trong một gia đình nhà giáo bên bờ sông Ô Môn bốn mùa sóng vỗ của Cần Thơ – Hậu Giang, sớm tìm đến với âm nhạc, sử dụng âm nhạc như vũ khí sắc bén, chiến đấu chống kẻ thù xâm lực. Chẳng thế mà bài hát của ông thời đố như Hồn tử sĩ, Bóng người núi Lam, Tiếng gọi sinh viên bị chính quyền thực dân kiểm duyệt lên xuống, bắt sửa lời ca, và đến năm 1943 thì bị cấm hẳn. Tháng 10 năm 1944, ông đã bị mật thám Pháp bắt giam. Ông là một trong những nhạc sĩ Việt Nam đầu tiên sử dụng hành khúc một thể loại vốn không hề có trong âm nhạc dân gian dân tộc cổ truyền Việt Nam. Chất hành khúc trong những sáng tác của ông có những nét đặc thù riêng, ít nhạc sĩ nào thể hiện được như ông. Trong kháng chiến chống Pháp ông đã viết Đoàn quân sông Lô, Lục quân Trần Quốc Tuấn… và đến thời chống Mỹ là hàng loạt sáng tác như Bài hát giải phóng quân, Hành khúc giải phóng, giờ hành động, đặc là giải phóng miền Nam, và tiến về Sài Gòn, hai bài hát đã từng theo chân các chiến sĩ làm nên chiến công lịch sử của Đại thắng mùa xuân 1975. Có thể nói, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước đã viết lịch sử cách mạng bằng những ca khúc. Mỗi tác phẩm đánh dấu những chặng đường lớn của cách mạng Việt Nam. Những mốc son lịch sử dường như được hóa thân vào những bài ca cách mạng. Bài hát tiến về Sài Gòn ông viết từ năm 1966 đến năm 1968 bài hát này mới xuất hiện trên làn sóng phát thanh trong cao trào Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân năm 1968. Đến tháng 4 năm 1975, cả nước không còn ai không biết đến bài hát này. Bài hát như chất men cách mạng say nồng trong những ngày lịch sử hào hùng của dân tộc. Nhạc sĩ Lưu Hữu Phước không còn nữa, nhưng âm hưởng hào hùng của ông mãi mãi in đậm trong tâm khảm của mỗi người dân, mà Tiến về Sài Gòn quả là một dấu son trong lịch sử ca khúc Việt Nam.
Tin đọc nhanh
Theo hướng dẫn của Bộ kế hoach và đầu tư, việc phân bổ vốn cho các dự án năm nay phải bảo đảm đầy đủ các thủ tục đầu tư theo quy định tại điều lệ quản lý đầu tư và xây dựng ban hành kèm theo Nghị định 42 của Chính phủ và 92 của Chính phủ. Các dự án phải có thiết kế kỹ thuật và tổng dự đoán được duyệt trước thời điểm 31 tháng 12 năm 1998. Không bố trí vốn và đưa ra ngoài kế hoạch những dự án chưa có đủ thủ tục cần thiết theo quy định kể cả dự án nhóm A, B đã giao kế hoạch.
Thủ tướng chính phủ vừa ra quyết định thành lập Sở Địa chính – Nhà đất trực thuộc Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội trên cơ sở sáp nhập Sở Địa chính và Sở Nhà đất Hà Nội. Ngân hàng Nhà nước đã điều chỉnh giảm lãi suất cho vay bằng đồng Việt Nam của các ngân hàng thương mại quốc doanh đối với khách hàng ở khu vực thành thị, theo đó trần lãi suất cho vay sẽ giảm 0,1%, lãi suất ngắn hạn tối đa là 1,1% và trung dài hạn tối đa là 1,15% một tháng.
Ngày 28 tháng 1 năm 1999 Bộ trưởng Xây dựng ký quyết định số 06-1999 quyết định Bộ xây dựng bãi bỏ 44 văn bản quy phạm pháp luật thuộc ngành xây dựng ban hành từ những năm 70 đến năm 1991 vì không còn giá trị thực hiện.
Đến nay, Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã bãi bỏ hơn 1.200 văn bản pháp quy thuộc các lĩnh vực: sản xuất kinh doanh, quản lý đô thị, văn hóa xã hội, tài chính ngân hàng… theo đề nghị của ban chỉ đạo rà soát văn bản của Thành phố Hồ Chí Minh.
Ngân hàng công thương Việt Nam đã tiếp nhận các tài sản thế chấp của khách hàng chủ yếu của Minh Phung, Epco trị giá 6.900 tỷ đồng, trong đó đã đưa vào khai thác số tài sản thế chấp trị giá là 2 nghìn tỷ đồng.
– xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 17 (58)1999.

Sản xuất và sử dụng xi măng bền sunphat trong các công trình xây dựng

Nước biển, nước nhiễm mặn, nước lợ và nước chua phèn đều có chứa các ion clo và ion sunfat. Ion clo có tác dụng ăn mòn và phá hủy cốt thép. Còn ion sunfat ăn mòn và phá hủy đá xi măng, bê tông, tạo điều kiện để ion clo xâm nhập khối bê tông ăn mòn cốt thép dẫn đến phá hủy hoàn toàn kết cấu của công trình. Hầu hết các nước như Mỹ, Liên Xô cũ, Anh, Pháp, Đức, Thụy Điển… từ lâu đã có tiêu chuẩn kỹ thuật quy định chất lượng và phạm vi sử dụng xi măng bền sunfat cho các công trình xây dựng có tiếp xúc với nước biển, nước nhiễm mặn và nước chua phèn. Ở các nước đó, tỷ lệ sử dụng xi măng bền sunfat chiếm từ 5% đến 10% tổng sản lượng xi măng các loại. Từ những năm 1990 đến năm 1991, phục vụ cho việc xây dựng 1 số công trình quân sự ở quần đảo Trường Sa, Viện vật liệu xây dựng và Nhà máy xi măng Hoàng Thạch đã phối hợp nghiên cứu sản xuất 2,5 nghìn tấn xi măng bền sunfat cao ít C3A theo tiêu chuẩn của Liên Xô cũ Gost 22266-76. Nhưng sau đó do nhu cầu sử dụng không lớn nên không thể tổ chức sản xuất thường xuyên loại xi măng này trên dây chuyền của nhà máy xi măng Hoàng Thạch có công suất trên 3 nghìn tấn clanhke cho một ngày, Viện Vật liệu xây dựng và 1 vài cơ sở khác đã chuyển hướng nghiên cứu sản xuất loại xi măng Pooc lăng xỉ bền sunfat trên cơ sở nghiền trộn clanhke xi măng pooc lăng thường với 22% đến 25% xỉ lò cao Thái Nguyên. Loại xi măng này có nhãn hiệu hàng hóa của Viện vật liệu xây dựng và của sở Khoa học công nghiệp thành phố Hải Phòng trên thực tế có độ bền sunfat hơn xi măng Póc lăng thường PC30 một ít, nhưng chỉ là loại xi măng bền sunfat thường và không sử dụng được do các công trình có mức nước ngầm thay đổi. Vì thực tế chất lượng xỉ lò cao Thái Nguyên phế thải không ổn định và có hàm lượng oxy nhôm khá cao là từ 11% đến 14% so với tiêu chuẩn quy định là dưới 12%. Vả lại việc lựa chọn những lô clanke xi măng thường có hàm lượng khoảng aluminat canxi thấp dưới 8% là khó khăn vì trong sản xuất xi măng thường các nhà máy không yêu cầu khống chế chỉ tiêu này. Với mục đích nghiên cứu sản xuất loại xi măng bền sunfat có chất lượng cao hơn, năm 1993 được Bộ xây dựng đầu tư cho đề tài RD932, Viện vật liệu xây dựng đã nghiên cứu sản xuất thành công xi măng bền sunfat cao chứa Bari. Điểm khác biệt của loại xi măng này so với các loại xi măng bền sunfat đã được sản xuất trước đây là trong công nghệ sản xuất, phối liệu được pha thêm 3% đến 5% quận Barit để khi nung canhke tạo thành các khoáng chứa bari và giảm hàm lượng khoáng aluminat canxi nhờ đó tăng độ bên sunfat của đá xi măng và bê tông gấp 2 đến 3 lần. Kết quả nghiên cứu đã được Hội đồng khoa học kỹ thuật Bộ xây dựng nghiệm thu và được Bộ trưởng Bộ Xây dựng cho phép tổ chức sản xuất và sử dụng đại trà cho các công trình trên biển, ven biển, hải đảo, đê đập, hải cảng, cầu cống… có tiếp xúc với nước biển, nước nhiễm mặn, nước lợ và nước chua phèn. Đồng thời Viện Vật liệu xây dựng cũng được Cục sở hữu công nghiệp – Bộ khoa học công nghệ và môi trường cấp bằng độc quyền giải pháp hữu ích số HI – 0143 về phương pháp sản xuất xi măng bền sunfat cao chứa bari. Từ năm 1994 đến nay Viện vật liệu xây dựng đã phối hợp nghiên cứu hoàn thiện công nghệ và tiến hành sản xuất xi măng bền sunfat cao chứa bari trên dây chuyền của xi măng xi măng Thái Bình, công ty xi măng Hải Phòng và một số nhà máy khác. Sản phẩm xi măng HSRC.B40 đã được Bộ xây dựng, Bộ Thủy Lợi, Bộ Giao thông, Bộ năng lượng sử dụng trong một số công trình như móng Hải Đăng đảo Đá Tây – Trường Sa, cống ngăn mặn Nghi Quang – Nghệ An, đường dây ĐZ 2220 KV Tràng Bạch – Vật Cách – Đồng Hòa, nhà máy điện Bà Rịa – Phú Mỹ… Vẫn còn hơi sớm để nói đến việc tổ chức sản xuất và sử dụng đại trà xi măng bền sunfat cao chứa bari nói riêng và các loại xi măng bền sunfat theo tiêu chuẩn Việt Nam 6067: năm 1995 nói chung cho các công trình có tiếp xúc với nước nhiễm mặn, nếu như các nhà thiết kế, thi công và các chủ đầu tư còn chưa mấy quan tâm đến việc sử dụng loại xi măng đặc biệt này như một biện pháp chủ yếu để kéo dài tuổi thọ cho các công trình và coi đó là một biện pháp có hiệu quả để tiết kiệm cho tương lai. Đã và sẽ có nhiều công trình ven biển được triển khai xây dựng như cảng Dung Quất, cảng nước sâu Cái Lân, cảng cá đảo Cồn Cỏ, dự án biển Đông, dự án đê biển… nhưng liệu chúng ta sẽ sử dụng được bao nhiêu phần trăm xi măng bền sunfat cho các công trình đó? Sự phá hủy kết cấu bê tông cốt thép mà trước hết là bê tông là hiện tượng tất yếu khách quan. Để giảm thiểu và ngăn chặn tình trạng này thì các nhà thiết kế cần phải chỉ định loại vật liệu thích hợp, nhà nước cần sớm có quy định cụ thể về quy phạm kỹ thuật đối với bê tông cho các công trình ven biển.
Văn Thanh- xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13- Số 17 (58)1999.

Ban hành khung giá bán klinker

(XD) Vừa qua, Tổng giám đốc Tổng công ty xi măng Việt Nam đã ban hành khung giá bán klinker tại các Công ty xi măng: Hải Phòng, Hoàng Thạch, Bỉm Sơn, Bút Sơn cho những khách hàng không thuộc Tổng công ty (kể cả các liên doanh nghiền xi măng) với mức thấp là 440.000 đồng/ tấn và mức cao là 480.000 đồng/ tấn. Bao gồm cả thuế giá trị gia tăng áp dụng từ ngày 22 – 4 – 1999.
Thêm một chất chống thấm mới
Ngày 22 – 4 – 1999, hãng Radcrete Pacific Pty. Ltd (Oxtraylia) đã tổ chức hội thảo giới thiệu vật liệu chống thấm cho các công trình bê tông và bề mặt công trình: Radcon #7, Radcote, Radguard, Radfloor…
Đó là vật liệu chống thấm được sản xuất bằng công nghệ sinh hóa đạt chất lượng quốc tế ISO.9002 dùng cho các công trình bê tông đã được giới thiệu và sử dụng trên 32 quốc gia và bước đầu đã được ứng dụng vào việc khắc phục một số công trình xây dựng bị thấm có hiệu quả ở Việt Nam.
Công t LMĐN và xây dựng: Thay đổi công nghệ, mở rộng thị trường
Công ty lắp máy điện nước và xây dựng (Tổng công ty xây dựng Hà Nội) đã xây dựng các quy chế cụ thể, đa dạng hóa sản phẩm, thay đổi công nghệ mở rộng thị trường ra cả nước. Năm 1998, Công ty đã đầu tư 12 tỷ đồng mua sắm trang thiết bị, máy móc mới phục vụ sản xuất kinh doanh. Tất cả các nguồn vốn phải được sử dụng đúng mục đích; thu hồi vốn là việc bắt buộc của các đơn vị; việc vay vốn, đảo vốn, bảo toàn vốn để bảo đảm cho sản xuất kinh doanh không bị ngắt quãng đã trở thành nguyên tắc của Công ty.
Cởi trói cho công nghiệp
Tổng công ty xi măng Việt Nam (VNCC), khối sản xuất chiếm hơn 50% sản lượng toàn ngành xi măng đang bị thu hẹp dần thị phần do sự cạnh tranh của khối xi măng liên doanh và lò đứng là chuyện có thật. Những năm 1997 trở về trước, thị phần của VCC luôn ở mức trên 75% thì này chỉ còn 55 – 57%.
Lý giải vấn đề này, nhiều chuyên gia cho rằng VNCC không được toàn quyền quyết định về cơ chế kinh doanh và điều hành giá linh hoạt thích ứng với thị trường. Chính từ sự thiếu tự chủ này mà sức cạnh tranh của VNCC ngày một giảm sút. Yếu tố còn lại để giữ được thị trường là nhờ chất lượng. Thành thử VNCC được ví như một võ sĩ rất mạnh bước lên võ đài nhưng lại bị trói tay.
Nhưng cũng rất đáng mừng, ngày 19 – 4 – 1999, Bộ xây dựng, Bộ Thương mại, Ban Vật giá Chính phủ đã ban hành Thông tư liên tịch quy định về cơ chế kinh doanh và quản lý xi măng, bắt đầu có hiệu lực từ ngày 6 – 5 – 1999. Theo đó, các doanh nghiệp như VNCC được quyền quyết định các mức giá (hoặc khung giá) bán xi măng trên thị trường trong nước; các mức giá bán nội bộ (tại nhà máy, tại các điểm giao hàng ở các tỉnh, tại các kho v.v…) giữa các đơn vị thành viên và giá xuất khẩu (nếu có) đối với nguồn xi măng thuộc VNCC quản lý. VNCC cũng được thực hiện mọi biện pháp kinh doanh như: giao kế hoạch sản xuất, tiêu thụ, quảng cáo, khuyến mãi v.v… nghĩa là VNCC sẽ được toàn quyền quyết định trong việc tiêu thụ sản phẩm của mình.
Các công ty sản xuất, kinh doanh xi măng của địa phương, của ngành khác và của liên doanh cũng được quyền tự quyết định giá bán xi măng của mình.
Tuy nhiên, tất cả các đơn vị thuộc các thành phần kinh tế đều không được phép quy định mức giá vượt giá giới hạn tối đa mà nhà nước đã quy định.
Thông tư này ra đời đánh dấu một bước thay đổi quan trọng của nhà nước trong điều hành cơ chế kinh doanh và quản lý giá xi măng. “Võ six” VNCC đã được cởi trói, giờ đây, thành hay bại phụ thuộc vào trí và lực của chính VNCC.
Liên kết liên doanh giữa công ty xi măng Bỉm Sơn với nhà máy xi măng vạn tường
Để mở rộng thị trường tiêu thụ xi măng Bỉm Sơn tại tỉnh Quảng Ngãi và khu vực miền Trung, Công ty xi măng Bỉm Sơn (Tổng công ty xi măng Việt Nam) và nhà máy xi măng Vạn Tường thuộc Công ty xây lắp và sản xuất vật liệu xây dựng (LICOGI) đã thỏa thuận liên kết liên doanh sản xuất. Theo phương án đó nhà máy xi măng Vạn Tường nhận clinker của công ty xi măng Bỉm Sơn về nghiền ra thành phẩm và đóng vào vỏ bao mang nhãn hiệu mẫu mã của xi măng Bỉm Sơn.
Sân bay Bắc Kạn đang bị dân xâm lấn
Đến nay, 2/3 diện tích đất khu vực sân bay, thuộc phường Nguyễn Thị Minh Khai, thị xã Bắc Kạn, tỉnh Bắc Kạn bị dân xâm lấn làm nhà ở, đào ao thả cá, làm lò nung vôi, khai thác cát sỏi, trồng các loại cây lương thực ngắn ngày.
Hiện tại, phía Nam sân bay bị đào bới khai thác cát, sỏi; phía Bắc bị dân lấn chiếm xây dựng nhiều nhà cao tầng; phía Đông dân lấn làm ruộng, đào ao thả cá; thậm chí trung tâm sân bay cũng bị dân vào đào, bới khai thác cát… làm cho mặt bằng bị lồi, lõm.
Âu Văn Phượng –Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà Nội – 199

Nhà bảo tàng Quốc gia lớn nhất thế giới

Nhà bảo tàng này được xem là một công trình văn hóa lớn nhất thế giới hiện nay. Đặc biệt trong quần thể nhà bảo tàng có hội quán Maori được ghép gỗ trong rất ngoạn mục. Phải biết rằng tất cả các hiện vật sưu tập được của người Maori rất quý giá và trước khi được đưa vào trưng bà trong nhà bảo tàng này, ban đại diện của bảo tàng đã tổ chức nhiều nghỉ lễ chuyển giao và cầu xin Chúa ban ân huệ và bảo vệ.
Vị giáo sư kiến trúc
Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa là đội bóng đá nước ngoài sẽ bay tới Nội Bài. Không khí chuẩn bị cho cuộc đón tiếp của ban chuyên án H.3.96 thật nhộn nhịp. Các bộ phận chuyên môn kiểm tra phương tiện nghiệp vụ lần cuối trước khi ra quân. Trong một căn phòng nhỏ, thiếu tá Vương Hà cùng hai đồng nghiệp của Interpol cho hai chú “ỉn” vệ sinh, ăn uống no nê, bên hai chú “cẩu” bé xíu như bắp ngô. Hà vuốt ve Giông và Gienly âu yếm dỗ dành không cho anh và ản hục hặc vật nhau. Chợt chiếc bộ đàm trong túi áo ngực của Hà phát tín hiệu khác thường. Anh nhấc vội máy:
A lô, tôi Vương Hà nghe đây… Chào thủ trưởng. Sao ạ… “Lâm tiên sinh” bị tai nạn giao thông, chết ở đường 5 ạ. Dạ vâng tôi hiểu. Tôi sẽ đi cùng thủ trưởng ngay ạ.
Trung tá Phạm Đông lật đật chạy vào:
Hà, anh Hoàng vừa điện. “Lâm tiên sinh” bị chết. Cậu phải đi ngay với anh ấy.
Vâng, em đi ngay đây ạ.
Cố gắng về sớm để kịp đón các cầu thủ nhé.
Dạ” Sếp” yên tâm đi.
Hà bắt tay với các đồng nghiệp Interpol, rồi xách túi đồ nghề chạy xuống nhà dưới. Ở đó chiếc xe đặc chủng, trong đó đại tá Lê Hoàng đang chờ anh, Hà chui vội vào xe. Chiếc xe rút ga, rồi chồm lên tăng tốc.
Cậu nghĩ gì về cái chết đột ngột của “Lâm tiên sinh”?
Nói bây giờ e hơi sớm – Hà trả lời câu hỏi của đại tá Hoàng mà tâm trí anh đang còn để đâu đâu – nhưng tôi nghĩ lẽ ra cái chết ấy phải là của giáo sư Phan hoặc ai đó trong băng đảng của chúng thì đúng hơn. Bởi lẽ “Lâm tiên sinh” nguy hiểm hơn ta nghĩ nhiều.
Chính tớ cũng nghĩ thế. Hay tay chân của Phan đã khử “Lâm tiên sinh” lạ nước, lạ cái từ Huế bò ra? Chúng đang tranh giành nhau món lợi đồ cổ kếch xù mà?
Vâng… nhưng tất cả còn là ở phía trước. Nói ra bây giờ… Đại tá Lê Hoàng ngồi xích lại gần Hà:
Vừa rồi nhận được điện của A8, rồi A10, mình không thể tin nổi. Nhưng… với bọn Maphia, điều gì cũng có thể xảy ra lắm. Vì đô la chúng có thẻ bán rẻ tất, kể cả tổ quốc mình bất cứ lúc nào. Nhưng “Lâm tiên sinh” bị chết? Đáng nghi lắm. Đằng sau cái chết của lão ta là cái gì? Phải chăng…
Đại tá Hoàng chợt lặng đi. Ông thở dài nhìn Vương Hà đang bóp đầu tính toán.
Từ trong nhà xác của bệnh viện huyện A10 chạy vội ra đón các đồng nghiệp. Đại tá Lê Hoàng nhìn đồng hồ:
Khẩn trương lên nhé! Còn phải đi việc khác đấy các cậu ạ.
Dạ.
Hà xách túi đồ nghề vào nhà xác, rồi anh nhanh chóng thay quần áo, mũ, khẩu trang và đồ nghề nghiệp vụ. Theo đề nghị của Hà, đèn trong nhà xác được tăng cường tới chói lòa. Hai bác sĩ của bệnh viện, khiêng giúp chiếc lồng kính úp lên người “Lâm tiên sinh” ra. Rồi vải phủ lên người hắn cũng được gỡ đi. Mọi người có mặt rùng mình. “Lâm tiên sinh” đã bị nát bét mặt, vì bánh xe đè vào giữa đầu. Hộp sọ bị vỡ như một cái gáo dừa bị cả chiếc cối đá rơi vào. A10 đưa Hà tấm ảnh chụp cận mặt “Lâm tiên sinh”, như để giúp anh xác định chính xác cái khối thịt bùng nhùng kia chính là gã Lâm xứ Huế. Đoạn A10 lấy từ túi “Hồ sơ Lâm tiên sinh” ra một loại giấy tờ. Anh nói bằng giọng Huế véo von như chim hót.
Tui và các đồng chí cảnh sát giao thông đã tìm được trong túi chiếc áo lông Đức trùm đầu của lão ni: Đây là chứng minh thư nhân dân, thẻ hội viên phái “Thiền lâm Pháp phật” mang tên Trần Bảo Lâm tức “Lâm tiên sinh”. Tui khẳng định, đây – A10 chỉ vào cái đóng thịt nát bét, bùng nhùng trong chiếc áo lông Đức với chiếc quần Tây màu cỏ úa – anh hùng nhất bộ. Tui đã bám theo nó cả gần tuần nay liên tục mà đồng chí!
Với một hình dạng nát nhừ bầy nhầy, máu me vương vãi lại đã bốc mùi tanh lờm lợm, “Lâm tiên sinh” đã đuổi bạt những ai muốn mon men lại gần hắn. Hắn đang muốn yên nghỉ ngàn năm vĩnh viễn mà. Vương Hà cau mày suy nghĩ. Trong đầu anh là một mớ các sự kiện, lộn xộn, chắp vá, chồng chéo. “Chôn hắn ta là nhẹ nhàng nhất, đỡ bẩn thiu, mệt mỏi, lại đỡ bị ảnh hưởng tới việc tiếp đón các cầu thủ nước ngoài. Nhưng…” một tia sáng chợt lóe lên trong đầu anh: “Biết đâu đây chỉ là…”.
Ông cởi quần áo lão ấy giúp tôi. – Hà giục đồng nghiệp. Một thoáng lưỡng lự của A10.
Lẹ lên ông – Hà giục lần nữa.
Rồi chính tay Hà lại cởi áo, quần của lão.
Cho tôi chiếc khăn của nước ấm đi.
Rồi chỉ một loáng sau, cái cơ thể xám ngóe của Lão làm, cũng đã được lau chùi, đánh bóng từng đoạn. Hà rạch một đường dao sắc lẹm vào bụng lão. Chỉ một phút sau – có nghĩa là còn nhanh hơn “ông hàng phở” mổ gà – cái dạ dày của “Lâm tiên sinh” bốc mùi thơm thum thủm được lôi ra. Hà lần tìm trong cái dạ dày chứa toàn đặc sản và bia rượu của lão một chút tia sáng chăng? Anh lấy ra mấy vật nhỏ đen đen và đem ra nước rửa sạch. Đoạn anh thái ra và ngửi rồi đưa cho A10.
Ông ngửi giúp tôi?
A10 nhăn mặt, nhăn mũi ngửi:
Hà vội vã đến luống cuống. Anh lật tìm hai bàn tay lão già, nhưng… cả hai bàn tay lão đã nát bét bởi bánh xe chà xát qua. Hà thoáng thất vọng. Anh rửa lại túm tóc trên đầu lão, rồi nhẹ nhàng nhổ lấy mấy sợi còn nguyên gốc và gói gém mấy tiếng thịt đen, mấy sợi tóc cẩn thận và cho vào ca táp.
Hồ Bá Thuần – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà Nội – 1999