Yêu cầu phát triển đô thị cao

Tổng cục Địa chính có đưa ra một số giải pháp nhằm đẩy nhanh tiến độ cấp giấy. Một trong những kiến nghị hàng đầu đó là “Tổ chức lại hệ thống cơ quan quản lý đất đai và quản lý nhà ở đô thị theo hướng sáp nhập hai cơ quan này để thống nhất quản lý Nhà nước về đất đai, nhà ở đô thị vào một đầu mối”. Đây là một giải pháp thiết thực dựa trên hiệu quả thực hiện mô hình Thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Đà Nẵng đã làm.
Thành phố Đà Nẵng là đơn vị trực thuộc Trung ương có 2 vạn ha diện tích nội thành và 7,4 vạn ha ngoại ô (chưa kể diện tích huyện đảo Hoàng Sa). Giống như tất cả các địa phương khác trong cả nước, một thời gian dài từ khi Nghị định 60/CP ra đời đến năm 1996, việc thực hiện ở Quảng Nam – Đà Nẵng diễn ra khá ì ạch. Nguyên nhân chủ yếu là trách nhiệm liên quan đến cả 2 sở Địa chính và Nhà đất, nhưng phạm vi quyền hạn lại không được xác định rõ ràng. Đầu năm 1997, khi thành phố Đà Nẵng được thành lập, lãnh đạo thành phố đã lấy Luật đất đai làm cơ sở chỉ đạo, lấy việc tinh giản bộ máy và hiệu quả hoạt động của mô hình cơ cấu bộ máy làm trọng, thành lập Sở Địa chính – Nhà đất (ĐC – NĐ). Sở được tổ chức thành 8 phòng: Tổng hợp hành chính – Tổ chức, Đo đạc – Bản đồ, Đăng ký – Thống kê, Quy hoạch – Giao đất, Định giá đất (cả nhiệm vụ khai thác quỹ đất), Quản lý nhà, Đăng hộ nhà và Thanh tra. Ngoài ra còn có Trung tâm kỹ thuật Địa chính và công ty kinh doanh nhà. Các cán bộ Địa chính – Nhà đất đều có mặt tại các đơn vị từ cấp quận, huyện xuống đến Phường xã…
Chỉ sau hơn một năm vừa tổ chức vừa đi vào hoạt động, mô hình sáp nhập Địa chính – Nhà đất ở thành phố Đà Nẵng đã đạt kết quả tốt. Trong 2 năm 1995 – 1996 ở tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng (cũ) sở Địa chính chuyển cho sở Nhà đất hơn một vạn hồ sơ để kiểm tra hiện trạng nhà nhưng sở Nhà đất chỉ thực hiện được khoảng 500 hồ sơ. Nhưng chỉ từ tháng 5 – 1997 đến nay, Sở Địa chính – Nhà đất đã cấp được 3000 giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ở và 7000 giấy chứng nhận quyền sử dụng đất ở đô thị, đáp ứng được 96% nhu cầu của nhân dân thành phố.
Không chỉ có thể, từ tháng 8 – 1997, Sở Địa chính – Nhà đất còn chịu trách nhiệm điều hành tổ công tác liên ngành của thành phố gồm Địa chính – Nhà đất, Xây dựng, Kho bạc thành 4 bộ phận: tiếp nhận đơn, nhu cầu; đo vẽ để kiểm tra, xác minh; thu tiền, viết giấy chứng nhận và hoàn tất thủ tục cuối cùng để thực hiện cơ chế hành chính “một cửa”. Chỉ cần qua “một cửa” này, mọi nhu cầu sẽ được giải quyết xong trong vòng 30 đến 40 ngày, trường hợp phức tạp cũng không quá 2 tháng.
Song song với việc triển khai Nghị định 60/CP và 61/CP thì việc thực hiện Chỉ thị 245/TTg cũng được tiến hành rất khẩn trương. Đến cuối năm 1997, 98% doanh nghiệp có nhu cầu đã được giải quyết xong các thủ tục thuê đất, thu lại hơn 20 ha đất sử dụng sai mục đích kinh doanh từ các doanh nghiệp. Sở đã thu nộp ngân sách nhà nước hơn 100 tỷ đồng. Thành phố Đà Nẵng trở thành thành phố thứ hai trong toàn quốc đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất của địa phương đến năm 2010.
Từ những kết quả trên cho thấy, việc sáp nhập 2 Sở Địa chính – Nhà đất thực sự có tính quyết định trong việc tháo gỡ nhiều ách tắt để thực hiện đạt hiệu quả cao các chủ trương của Chính phủ, tinh giản bộ máy hành chính mà lại tăng hiệu quả quản lý nhà nước, đóng góp nguồn kinh phí lớn cho ngân sách từ nhà và đất. Thành phố Hồ Chí Minh cũng mới thực hiện mô hình này, trở thành một trong số những địa phương triển khai Nghị định 60/CP mạnh nhất trong cả nước. Không kể các đô thị vùng sâu vùng xa, hiện nay chúng ta cũng còn rất nhiều thành phố có điều kiện tương tự thành phố Hồ Chí Minh và thành phố Đà Nẵng (yêu cầu phát triển đô thị cao) nhưng tiến độ thực hiện việc quản lý nhà, đất còn rất chậm. Nên chăng có sự tổng kết việc thực hiện mô hình này để các địa phương khác có thể rút kinh nghiệm, áp dụng.
Dương Hồng Yến – Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Hà nội-1998

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *