Công ơn sinh thành – Phần 1

Thời trai trẻ theo Đảng làm cách mạng, chúng tôi thuộc lòng những câu ca ca tụng công ơn của Đảng. “Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng”; “Đảng đã cho ta một Mùa Xuân đầy hy vọng”… Đối với bao thế hệ chúng tôi Đảng là một cái gì thiêng liêng, cao cả.
Sau ngày giải phóng, trước thực tế bề bộn của cuộc sống, tôi vẫn vững niềm tin vào Đảng, nhưng bắt đầu có những ưu tư lo lắng. Hình như có một điều mơ hồ nào đó xuất hiện tạo nên một khoảng cách giữa nhân dân với Đảng. Dần dần tôi nhận ra rằng điều mơ hồ đó như là một căn bệnh rất cụ thể: bệnh quan liêu. Căn bệnh thường gặp của một Đảng cầm quyền đã làm tổn thương giữa Dân với Đảng, làm căng thẳng thêm cuộc khủng hoảng kinh tế – xã hội ở những năm 80. Những năm tháng ấy tâm trạng của những Đảng viên ưu tư trước số phận đất nước quả là rất nặng nề. Hạnh phúc thay, những đổi mới về tư duy trong thời kỳ Tổng Bí thư Trường Chinh đã tạo tiền đề cho công cuộc đổi mới từ Đại hội VI của Đảng. Và Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã để lại dấu ấn về sự nghiệp đồng thời với việc kiên trì chủ nghĩa xã hội, đưa đất nước ta vượt qua thời kỳ ngàn cân treo sợi tóc ở những năm cuối thập kỷ thứ tám.
Đất nước dần đi vào ổn định. Kinh tế phát triển song song với dân chủ được mở rộng, pháp luật ngày càng đóng vị trí quan trọng trong đời sống chính trị – kinh tế – xã hội của đất nước. Công khai, dân chủ hóa mang lại bộ mặt mới trong đời sống xã hội, đồng thời cũng làm cho nhân dân thấy rõ sự nguy hiểm của các tệ nạn vốn đã tồn tại trong cơ chế quan liêu bao cấp, nay lại lợi dụng những sơ hở “chuyển giai đoạn” để phát triển mạnh hơn, sâu hơn. Tệ quan liêu, tham nhũng phát triển đa dạng hơn, mức độ và quy mô cũng sâu rộng hơn đến mức đã được Quốc hội gọi là “quốc nạn”.
Chính vì thế mối ưu tư hàng đầu của Đảng là phải làm trong sạch bộ máy của Đảng, của Chính quyền. Nhiều Chỉ thị, Nghị quyết đã ban hành nhưng hiệu quả thì chưa đạt như ý muốn. Có vấn đề trong nhận thức của Đảng viên? Có vấn đề bắt nguồn từ cán bộ có chức, có quyền? Có vấn đề trong tổ chức thực hiện? Phải chăng căn bệnh quan liêu không thể diệt trừ bằng những biện pháp quan liêu? Tất cả những nguyên nhân trên đều có phần đúng, nhưng vẫn không phải là cái gốc. Và những ưu tư của những Đảng viên chân chính vẫn đè nặng với những hiện tượng tiếp tục làm nhức nhối lòng người diễn ra nhan nhản trong xã hội. Người ta kiếm chác bằng đủ mọi cách, từ việc kê giá từng cây xanh trồng bên lề đường, đến việc ăn xén tiền cứu trợ đồng bào bị bão lụt. Không chỉ có cán bộ kinh tế mới tham nhũng mà cả cán bộ giáo dục, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc cấp tỉnh cũng “ăn”. Ở đâu có chút “mầu” là ở đó có ruồi nhặng. Và đau lòng thay trong số đó phần lớn lại là cán bộ, Đảng viên. Hình như đối với họ, vào Đảng là con đường tất yếu dẫn đến bả vinh hoa.
Hồng Nguyên –Xây Dựng/ Bộ xây dựng – Xuân Kỷ Mão – 1999

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *