Mừng xuân 99

Đón xuân Sông Hậu gọi Sông Đà
Sông Gianh – nối bến đường xa thêm gần.
Sê San – Nước chảy tần ngần…
Đợi ngày phát điện – Suối ngàn Tây Nguyên.
Gian truân, hạn, lũ, bão tiền
Vượt qua, bước tiếp đón Thiên kỷ vàng
Mừng vui Kỷ Mão – Xuân sang,
Khơi nguồn nội lực, vững vàng tiến nhanh
Chung vui xây dựng trưởng thành
Chúc nhau xây dựng tiến nhanh vững vàng!
Nguyễn Mạnh Kiềm, ngày 28 tháng 1 năm 1999.
Quét tường
Tay em cầm chiếc chổi dài,
Quét vôi trong, quét vôi ngoài tường anh…
Nắng rung mây, gió rung cành,
Lunh linh tường trắng, tường xanh, tường vàng…
Tay em nhỏ nhắn, nhẹ nhàng
Mà em quét dọc, quét ngang trường thành,
Vội vàng, vôi trắng, vôi xanh
Quét đi xưa cũ để thành hôm nay…
Tường nhà ai khéo khéo xây,
Trách ai, để mốc bao ngày nắng mưa…
Diệu kỳ, nhát chổi em đưa
Bao nhiêu hoen ố từ xưa trắng ngần..
Quét tường mới để đón xuân
Và ngày mai cũng đến gần, em ơi! – Phạm Minh Giang.
Bàn giao
Phía sau đông băng giá
Phía trước xuân ấm nồng
Phút bàn giao tiền định
Nuối tiếc gì nữa không?
Nếu mùa xuân nhanh chân
Nắng hồng chừng sớm rộ
Nếu mùa đông lần nữa
Rét giùng giằng chưa tan
Cần mẫn vòng thời gian
Là trọng tài độ lượng
Nhanh chậm vẫn nồng nàn
Miễn trời đừng vô cảm
Phút thiêng liêng đã đến
Ngưng hạt sương giao thừa
Cái hạt sương nhỏ xíu
Dồn tự nghìn đời xưa. Đào Vĩnh
Hương Xuân
Cả ngày tất bật lo kiếm sống
Khi về thành phố đã lên đèn
Gặp dòng sông hoa trôi mọi nẻo
Hương xuân thơm ấm lối thân quen. Trần Đức
Nơi cội nguồn truyền thuyết tình yêu
Ba Vì vời vợi xanh
Tản Viên cao kỳ vĩ
Nơi đây từ ngàn ngàn thiên kỷ
Truyền thuyết về một mối tình bất tử
Sơn Tinh – Mỵ Nương.
Lời yêu thương còn vang vọng nghìn trùng
Tiếng thổn thức vẫn thầm thào trong gió
Nhịp đập con tim cồn cào sóng vỗ
Dập dềnh bến nước Đà Giang
Réo rắt thông ca non ngàn
Thác đổ ầm ào suối Con suối Cái
Ngơ ngác nai vàng, hoa ngát đồi Ba Trại
Hương rừng thoảng thoảng đưa bay.
Lũ beo nằm đùa rờn thung Mây
Bầy hạc liệng dập dìu nắng sớm
Tiên giáng trần từ Quảng Hàn cung cấm
Vũ điệu Thiên Bồng dìu dặt ao vua
Suối Hai trăng chiêng mặt hồ
Thác Bạc dựng thành, Khoanh Xanh giăng lá
Nàng tiên mơ màng ngủ quên bên ghềnh đá
Chim tìm đàn lảnh lót suối Mơ
Đỉnh Viên Nam mây trôi lững lờ
Tiếng vạc chiều gọi mặt trời đi ngủ
Cánh buồm bồng bềnh cõng gió
Đàn cò Ngọc Nhị chao nắng trên sông
Đường lên Đền Thượng rẽ mây từng không
Bông hoa rừng nhụy vương sắc núi
Mảnh đất quê lung linh huyền thoại
Màu tình yêu tím thuở cội nguồn. Nguyễn Địch Long
Một chút men
Gió rét thổi run anh gọi em
Ở miền miệt ấy nắng đang nền
Không dưng mà nhớ mà thương nhớ
Thoáng sắc mai vàng một chút men! Nguyễn Hoa.
Cửa sổ
Cửa sổ là mắt của nhà
Nhìn lên trời lộng nhìn ra sông dài
Cửa sổ là bạn của người
Giơ lưng che cả khoảng trời gió mưa
Cửa sổ còn biết làm thơ
Tiếng chim cùng ánh nắng ùa vào em
Tắt đèn cửa mở vào đêm
Trời sao thành bức tranh riêng treo tường
Bao nhiêu màu sắc yêu thương
Hàng ngày rọi sáng tâm hồn cho em
Cửa là đôi cánh thần tiên
Mở ra trời đất thiên nhiên con người. Phan Thị Thanh Nhàn.
Hoa Tre
Đến cuối đời tre mới bật hoa
Không sắc hương làm cảnh trong nhà
Tre hoa chết đứng, khô màu đất
Cho những đời sau tre trẻ ra. Phạm Đình n.
Từ ngôi nhà này đến ngôi nhà khác
Bạn hãy tìm một con đường bắt đầu đi từ ngôi nhà màu vàng dưới cùng bên trái để đi tới ngôi nhà màu xanh ở trên cao bên phải với điều kiện bạn chỉ đi qua từ nhà này đến nhà kia nếu chúng ở cạnh nhau, hàng ngang hoặc hàng dọc, không được đi hàng chéo và đặc biệt phải đi theo thứ tự màu sắc của từng ngôi nhà là vàng, lục, đỏ và xanh.
PV – xây dựng/Bộ xây dựng – Hà nội –TBV13-(49)1999.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *